Chương 12: (Vô Đề)

Chuyển ngữ: Hoài

Trình Triển Tâm do dự không bao lâu, nhanh nhẹn sửa soạn vài món đồ vật, xuống lầu tìm Lục Nghiệp Chinh.

Chín tháng nữa thôi là cậu tròn mười tám tròn tuổi, thành niên sau đó đi học đại học, chắp cánh bay xa thì sẽ không còn dây dưa cùng Trình Liệt.

Trong kế hoạch cuộc đời, Trình Triển Tâm hi vọng sau mười tám tuổi, ngoại trừ thời điểm đưa tiền phụng dưỡng, cậu không phải giáp mặt Trình Liệt thêm phút giây nào nữa.

Mang theo cặp sách và túi nhỏ, cậu ngồi vào trong xe Lục Nghiệp Chinh, ngáp dài.

"Vừa nãy cậu ngủ rồi?" Lục Nghiệp Chinh hỏi.

Trình Triển Tâm mặc áo khoác liền mũ, bên trong là T shirt cũ với phần cổ áo rất rộng, Lục Nghiệp Chinh đã thấy, cậu lười che giấu thêm.

"Có hơi buồn ngủ." Trình Triển Tâm lắc lắc đầu.

"Người nhà không có trong ấy?" Lục Nghiệp Chinh kéo cổ áo Trình Triển Tâm cao lên, ngón tay cọ vào da Trình Triển Tâm, ấm áp mềm mại, hơi lành lạnh.

T shirt trên người Trình Triển Tâm chính là cái trong bức hình, có lẽ là quần áo ở nhà cuả Trình Triển Tâm, nghĩ đến cảnh tượng trong hình ngày ấy, Trình Triển Tâm mặc nó, chịu phải sỉ nhục, và đôi mắt cậu nhắm nghiền mệt mỏi, dáng ngủ bất an, Lục Nghiệp Chinh lại cảm thấy khá đắng chát.

"Hôm đó cha tôi cầm tiền đi, đến bây giờ vẫn chưa trở lại." Trình Triển Tâm nói, "Mẹ tôi không còn."

Lục Nghiệp Chinh nghe vậy liếc mắt nhìn cậu, khó khăn hỏi Trình Triển Tâm: "Cha cậu cầm tiền?"

Trình Triển Tâm quay đầu nhìn hắn, đáp: "Phải."

Cậu nói rất tùy ý, nhưng tư thế thì cực căng thẳng, đây là lần đầu tiên cậu cùng người ngoài nói chuyện trong nhà, lời ra khỏi miệng, lại lo sợ không lấy được câu trả lời tốt đẹp.

"Ông ấy thường vay nóng." Trình Triển Tâm nói tiếp, "Uống rượu vào sẽ đánh đập tôi."

Đường về đêm khuya không bao nhiêu xe, Lục Nghiệp Chinh vẫn lái rất chậm, lặng im trong phút chốc, hắn mới hỏi Trình Triển Tâm: "Vậy tại sao không báo cảnh sát?"

Trình Triển Tâm ngẩn người, nhẹ giọng trả lời: "Báo rồi."

Năm lớp năm tiểu học, tay trái Trình Triển Tâm bị Trình Liệt bẻ gãy, Trình Triển Tâm lén báo cảnh sát.

Không bao lâu cảnh sát tới nhà, dạy dỗ cha cậu một trận, cha cậu bảo đảm không tái phạm, thế là đi luôn.

Sau khi Trình Liệt đóng cửa lại, không đánh Trình Triển Tâm nữa, dẫn cậu đi bệnh viện kiểm tra sơ, viết tờ giấy xin phép nghỉ đưa tới trường học, giam Trình Triển Tâm trong phòng chứa đồ tròn hai tháng.

Phòng chứa đồ rất tối, chỉ có một nhà xí tí ti, bên trên có một cửa sổ thông khí bé bằng nửa quyển sách, đóng cả song sắt chống trộm.

Khi đó Trình Liệt còn làm công nhân trong nhà xưởng, trước khi ra cửa mỗi ngày, lão vứt chút đồ ăn cho Trình Triển Tâm, sau đó kéo rèm khóa chặt cửa, một tia sáng nhỏ nhoi cũng không thể chiếu vào căn phòng nhỏ.

Suốt hai tháng, Trình Triển Tâm ngày ngày đạp trên bồn cầu, cố nhoài người nhìn lên khoảng trời tí hon qua song cửa sổ.

Lúc những chú chim nhỏ bay qua, chính là lúc cậu thấy sung sướng nhất. Đến khi nhoài người quá mệt mỏi, cậu lại bò xuống đất, thu mình xếp thành hình số Pi, dùng bút mực nước trong phòng và mấy mẩu dây thừng đứt đoạn, lần mò tính toán diện tích hình tròn, diện tích đa giác trên sàn nhà đầy bụi bặm.

Ngày tháo thạch cao, Trình Triển Tâm bị Trình Liệt lôi ra cửa, kéo lên xe bus, đến trạm xá.

Về đến nhà, Trình Liệt không nói một lời đẩy Trình Triển Tâm, muốn nhốt cậu tiếp.

Trình Triển Tâm quỳ trước mặt Trình Liệt, ôm chân Trình Liệt, cánh tay trái mới tháo thạch cao còn cứng ngắc rất khó vận động, nhưng cậu gắt gao ôm Trình Liệt, không chịu buông tay.

Trình Triển Tâm cúi đầu thật thấp, nói rằng sẽ không bao giờ cãi lời ba, nói rằng sẽ ngoan ngoãn nghe theo mọi lời ba dạy, nói rằng mình vẫn muốn đi học.

Trình Liệt đạp Trình Triển Tâm một đạp, ấn mạnh bàn chân vào mắt cá Trình Triển Tâm, hỏi cậu: "Đ*t m* mày vậy sau này mày dám báo cảnh sát nữa không?"

Trình Triển Tâm nằm trên mặt đất, tuy chân rất đau, lại biết Trình Liệt muốn mềm, lập tức quay đầu bảo đảm, thề thốt không báo cảnh sát nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!