Chương 11: (Vô Đề)

Edit: Hoài

Trong những bức ảnh, Trình Triển Tâm đang ngủ, cậu mặc chiếc áo T shirt trắng cũ phần cổ rất rộng, nhắm mắt, ngủ có vẻ không quá thoải mái. Trong góc khác, một bàn tay đỡ một căn dương v*t đỏ dữ tợn, ép nó sát bên miệng Trình Triển Tâm, trên mặt Trình Triển Tâm vẫn còn ít chất lỏng màu trắng, nhìn như tinh dịch mới vừa bắn ra.

Tất cả các bức ảnh đều như vậy, chụp Trình Triển Tâm từ mọi góc độ khác nhau.

Tin nhắn sau cùng, rốt cuộc cũng thấy chữ.

"Tâm Tâm, chúng ta tâm sự?"

Lục Nghiệp Chinh nghe thấy âm thanh đảo rau trong nhà bếp ngừng lại, quyết định cực nhanh phải xóa hết ảnh, lưu dãy số trên điện thoại, sau đó trả di động Trình Triển Tâm vào cặp.

Hắn mới vừa nhập số đối phương vào máy mình, Trình Triển Tâm bưng một tô rau xào ra, đặt trên bàn, đứng từ xa chỉ chỉ phía nhà bếp nói với hắn: "Tôi kho thịt."

Sau đó đi vào bếp, đóng cửa.

Lục Nghiệp Chinh lúc này mới gọi sang, chưa trọn hồi chuông đầu tiên bên kia đã nghe máy.

"Này, " Tề Khung hững hờ hỏi, "Ai vậy?"

"Tao, Lục Nghiệp Chinh, " Lục Nghiệp Chinh đáp, "Mấy thứ mày gửi cho Trình Triển Tâm tao xóa hết rồi, rảnh không? Tao với mày nói chuyện?"

Tề Khung yên tĩnh chốc lát, mới lạnh giọng hỏi: "Nói chuyện thế nào?"

Lục Nghiệp Chinh suy nghĩ một chút, trả lời: "Nói chuyện riêng không cần cậu ấy."

"Được thôi, khi nào?" Tề Khung hỏi.

"Đêm nay, chờ Trình Triển Tâm về nhà."

Cúp điện thoại, Lục Nghiệp Chinh ngẫm nghĩ hồi lâu, gọi cho người bạn cũ ngày trước, nhờ anh ta đêm nay chuẩn bị giúp mình mấy người.

Trình Triển Tâm làm hai món khô một món canh, nấu rất nhiều, đủ cho bọn họ ăn.

Cậu xới cho Lục Nghiệp Chinh một chén cơm đầy, Lục Nghiệp Chinh cảm ơn, Trình Triển Tâm kinh ngạc liếc mắt nhìn hắn, hỏi hắn: "Cậu làm sao vậy?"

"Không sao cả." Lục Nghiệp Chinh nhìn chằm chằm mặt Trình Triển Tâm, nói, "Cậu kéo ống tay áo tôi xem!"

Trình Triển Tâm nhìn hắn, lắc đầu: "Làm gì?"

Lục Nghiệp Chinh đứng lên, lôi tay Trình Triển Tâm, đẩy áo cậu lên cao, khí lực Lục Nghiệp Chinh rất lớn, Trình Triển Tâm không thể nào phản kháng, trên phần cánh tay lộ ra ngoài là mấy vết ứ đã chuyển sang màu vàng.

"Ngay hôm tôi đưa cậu về nhà?" Lục Nghiệp Chinh hỏi, "Di động cậu ngày ấy tắt máy."

"Là cha tôi đánh." Trình Triển Tâm cuối cùng tìm được cơ hội giải thích, "Trước đây cũng toàn là cha tôi đánh, không phải Tề Khung."

Lục Nghiệp Chinh nhìn sâu vào mắt Trình Triển Tâm, buông lỏng bàn tay, hỏi cậu: "Có đúng không?"

Trình Triển Tâm thu tay về, cúi thấp đầu: "Trước đây tôi không muốn nhiều lời… Tề Khung và tôi không phải loại quan hệ đó."

"Ừm." Lục Nghiệp Chinh chỉ bật ra chữ ấy rồi im, gắp một đũa rau, đặt vào trong bát.

Trình Triển Tâm nhìn thẳng mặt Lục Nghiệp Chinh, luôn cảm thấy hắn không tin tưởng, lại nhấn mạnh lần nữa: "Thật."

"Được, " Lục Nghiệp Chinh ngắt lời cậu, nói, "Tôi biết rồi."

Vỏn vẹn thời gian nấu cơm, Trình Triển Tâm cảm giác thái độ Lục Nghiệp Chinh thay đổi, ánh mắt nhìn cậu cũng chẳng còn như trước.

Trình Triển Tâm hơi khó chịu, bầu không khí khiến cậu không thoải mái, cúi đầu cắm cúi ăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!