Chương 10: (Vô Đề)

Chuyển ngữ : Hoài

Hôm sau là thứ sáu, Trình Triển Tâm không rời giường, cố nhấc ngón tay dùng chiếc điện thoại bị đập nát gọi cho giáo viên chủ nhiệm xin nghỉ.

Cậu là thịt trên đầu quả tim của các thầy cô, không đi học cũng chẳng ai nói.

Trình Triển Tâm nằm trên giường một ngày, đến chiều thì cố gượng dậy đi tắm, rồi kiếm món gì ăn.

Nhà tắm chỉ rộng 2 mét vuông, rất chật chội, Trình Triển Tâm cởi quần áo, đi vào, xối nước lên đầu, nước chảy không đều, lúc lạnh lúc nóng, Trình Triển Tâm chỉ hơi động đậy đã thấy đau rát, cố gắng kỳ cọ người sạch sẽ, dùng khăn mặt lau khô, nhón chân với tay, muốn máng khăn mặt lên móc, nhìn thấy in trong chiếc gương sứt mẻ phía trên bồn rửa, là mình.

Con người trong gương tái nhợt gầy yếu đăm đăm nhìn cậu thê lương, khắp toàn thân từ trên xuống dưới không chỗ nào lành lặn, đôi mắt trống rỗng, trong con ngươi đen đờ đẫn không nhìn thấy bất cứ điều gì.

Trình Triển Tâm phải thu toàn bộ tình cảm, giấu trong góc nhỏ trái tim, những khi đơn độc một mình  sẽ thả ra chút ít, sưởi ấm chính cậu, đau đớn và dằn vặt thân thể mới không còn thương tổn cậu đến mức chẳng đứng lên nổi.

Trình Triển Tâm suốt mười bảy năm, như một hồi khổ tu dài dằng dặc, chân trần đạp trên cát nóng, cậu đi đến sắp quỳ, vẫn cứ không nhìn thấy bờ.

Cậu giơ tay, đụng vào vết máu ứ trên xương quai xanh, nhớ lại bảy, tám năm trước, dáng vẻ mẹ cậu nằm trên giường bệnh, cũng suy yếu như thế, cậu bây giờ không tốt hơn bà khi ấy bao nhiêu.

Ngày ấy mẹ Trình Triển Tâm đi, ăn mặc thật xinh đẹp, phấn hồng son đỏ điểm tô gương mặt bệnh tật, mặc chiếc váy bà mua khi còn nói chuyện yêu đương cùng Trình Liệt, xoa đầu Trình Triển Tâm.

Trình Triển Tâm hỏi bà muốn đi đâu, bà không nói gì, chỉ dặn Trình Triển Tâm phải ngoan ngoãn, ngoan ngoãn đọc sách, ngoan ngoãn đợi ở nhà.

Trình Triển Tâm nhìn nước mắt rơi lên má mẹ, không hỏi thêm, cậu biết bà sẽ không trở lại nữa.

Người may mắn có rất nhiều lựa chọn, Trình Triển Tâm không may mắn, những gì được lựa chọn rất ít, cầu (xin) tố (cáo) không cửa, chỉ đành kéo dài hơi tàn mà sống, tự họa cho mình tương lai yên yên lành lành, mỹ mỹ mỹ mãn, mới dám vào giấc ngủ, sự ngày mai để ngày mai lại nói.

Trình Triển Tâm mặc quần áo xong, lê chân vào nhà bếp, lục lọi khắp nơi vét ra vài hạt gạo, nấu cho mình một bát cháo.

Lục Nghiệp Chinh hẹn Trình Triển Tâm thứ tư, xế chiều trường học tổ chức hoạt động, ba giờ rưỡi đã được tan học.

Trên người Trình Triển Tâm có không ít vết thương mới, nghỉ ngơi đến cuối tuần vẫn không lành lặn hoàn toàn, để tránh cho Lục Nghiệp Chinh hiểu lầm càng sâu, cậu quấn mình chặt chẽ, trước khi ra cửa còn kiểm tra mấy lần, chắc chắn không còn thương tích bị lộ mới yên tâm.

Sáng sớm đi học trời vẫn còn quang, đến khi sắp tan học, trời đột nhiên tí ta tí tách hạ mưa.

Trình Triển Tâm nhận được tin nhắn từ Lục Nghiệp Chinh, nói chờ cậu chỗ cổng nam trường học. Cậu không mang dù, nên đi không nhanh, cứ thế dầm mưa đẩy xe đạp từ từ qua đó.

Lục Nghiệp Chinh từ xa nhìn thấy một kẻ ngu ngốc đội mưa lướt qua, vội vàng lấy dù bước nhanh tới. Trình Triển Tâm nhìn thấy Lục Nghiệp Chinh, liền đứng bất động, chờ hắn lại gần.

"Cậu không xem dự báo thời tiết à?" Lục Nghiệp Chinh ấn xuống chiếc cặp trống không trên vai Trình Triển Tâm, "Cũng không phải không có chỗ để dù."

Trình Triển Tâm trêu Lục Nghiệp Chinh: "Hôm nay cậu không giúp tôi đẩy xe được rồi."

Lục Nghiệp Chinh chuyển dù sang tay kia, che lên đầu Trình Triển Tâm, nói: "Tôi đẩy xe, cậu che được đến đầu tôi không?"

Hắn đi bên trái Trình Triển Tâm, vốn dùng tay phải che dù, nhưng vai hắn rộng, luôn phải đụng vào Trình Triển Tâm, cuối cùng dứt khoát đổi sang tay trái cầm dù, tay phải khoác lên vai Trình Triển Tâm.

Cảm thấy động tác của Lục Nghiệp Chinh, Trình Triển Tâm hơi cứng người, Lục Nghiệp Chinh không chú ý, hắn sờ sờ lớp quần áo kín mít trên người Trình Triển Tâm, hỏi: "Cậu không nóng à?"

Trình Triển Tâm lắc đầu, nói không nóng không nóng, tay phớt qua bàn tay Lục Nghiệp Chinh, nơi Lục Nghiệp Chinh bị cậu đụng vào lạnh ngắt, hắn nhíu mày: "Cậu đã làm gì?"

Nhiệt độ tháng tư mười độ, Trình Triển Tâm mặc nhiều thế, theo lý không nên lạnh như vậy.

Lục Nghiệp Chinh giữ người Trình Triển Tâm, giơ tay lên, đặt lên trán Trình Triển Tâm, có hơi nóng, nhưng không chắc được có phát sốt hay không, thế là hắn hơi cúi người, dán trán hắn vào trán Trình Triển Tâm, kiểm tra nhiệt độ trên người Trình Triển Tâm.

Mặt Trình Triển Tâm hơi nóng, cậu nhìn Lục Nghiệp Chinh chằm chằm, tay chân luống cuống lầm bầm: "Tôi không có sốt."

"Cậu nói mà tính được sao?" Lục Nghiệp Chinh kề sát vài giây, cảm giác không khác lắm, mới tiếp tục ôm vai Trình Triển Tâm đi về phía trước, "Lát nữa mua nhiệt kế cho cậu."

Đến xe, Lục Nghiệp Chinh giúp Trình Triển Tâm mở cửa xe trước, để cậu ngồi vào, mới cất xe đạp của Trình Triển Tâm, đến lúc hắn ngồi vào ghế lái xe, áo khoác đồng phục cũng ẩm ướt, Lục Nghiệp Chinh bèn cởi áo khoác, đặt trên đùi Trình Triển Tâm, để Trình Triển Tâm cầm giúp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!