Chương 8: Dõi theo trong bóng tối

"Mười hai giờ đêm rồi đó, Thẩm Bích Nhiên." Giọng Tống Thính Đàn trong điện thoại đầy vẻ khó tin, "Cậu bảo nửa đêm nửa hôm cậu muốn đến tận nhà đưa cho tôi một con chó hả?"

Thẩm Bích Nhiên vừa bước ra khỏi bệnh viện thú y, dịu giọng giải thích: "Người thuê nhà mang theo thú cưng phải khai báo, đêm nay chỉ đành gửi tạm nhà cậu thôi. Tôi đảm bảo nó rất ngoan, rất sạch sẽ, lại còn hơi thọt chân nữa nên sẽ không chạy lung tung đâu."

Tống Thính Đàn kiềm chế: "Giống gì?"

Đến đèn đỏ dừng xe, Thẩm Bích Nhiên bịt tai con chó lại, nhỏ giọng trả lời: "Chó ta."

"… Màu gì?"

Thẩm Bích Nhiên buông tay ra, dõng dạc: "Màu bánh quy rất quyến rũ."

Tống Thính Đàn hừ nhẹ: "Nó có làm ồn lúc tôi ngủ không đó?"

Thẩm Bích Nhiên nắm lấy mõm con chó: "Cực kỳ yên tĩnh, chẳng khác gì bị câm."

"Được rồi." Tống Thính Đàn mủi lòng, "Cái ngày gì không biết, hết người này đến người khác cứ đòi chen vào nhà tôi."

Thẩm Bích Nhiên đạt được mục đích, đôi mắt cười cong cong hỏi: "Còn ai nữa vậy?"

"Đạo diễn Bạch." Tống Thính Đàn tố cáo, "Bạch lột da! Nửa đêm nửa hôm còn bảo bàn chuyện sửa kịch bản!"

Thẩm Bích Nhiên hiểu tính Tống Thính Đàn, nếu y thực sự không muốn thì dù là Bạch Dực cũng sẽ bị đuổi thẳng cổ. Hồi còn đi học Tống Thính Đàn đã thích đọc kịch bản đêm khuya. Hai năm đầu ở nước ngoài trạng thái của Thẩm Bích Nhiên rất tệ, rất nhiều đêm anh đã nằm trên thảm trong căn hộ của Tống Thính Đàn, nghe tiếng y đọc lời thoại mà dần chìm vào giấc ngủ.

Thẩm Bích Nhiên nhớ lại chuyện cũ, được đà lấn tới: "Tôi đói quá, nhà cậu có gì ăn không?"

Trong điện thoại đột nhiên đổi thành giọng nói ôn hòa của Bạch Dực: "Bích Nhiên, tôi đang định xuống lầu mua đồ ăn khuya đây, cậu muốn ăn gì?"

"Chào buổi tối đạo diễn Bạch." Thẩm Bích Nhiên vui vẻ chào hỏi, "Tôi sắp đến nơi rồi, đợi tôi cùng đi nhé."

Năm phút sau, Thẩm Bích Nhiên nhìn thấy Bạch Dực đang mặc chiếc áo khoác dáng dài đứng bên lề đường đợi mình.

Vị đạo diễn lớn đối xử với động vật nhỏ còn hiền hòa hơn cả với diễn viên. Bạch Dực ngồi xổm xuống bắt tay và xoa đầu con chó, nói rằng mình cũng nuôi chó rồi chủ động cầm lấy dây dắt.

Trên phố có một quán rượu nhỏ, Bạch Dực chọn vài lon bia, đóng gói hai phần bò xào rồi hỏi Thẩm Bích Nhiên muốn ăn gì.

Thẩm Bích Nhiên ngước nhìn hàng dài các món thịt nướng trên thực đơn, đấu tranh hồi lâu mới đáp: "Một phần đậu phụ nướng."

Bạch Dực bật cười: "Ăn uống thế này thì đúng là như mèo vậy."

Thẩm Bích Nhiên đáp lại bằng một nụ cười lịch sự nhưng không mấy để tâm, thầm nghĩ vậy là anh không biết rồi, mèo thực chất là động vật ăn thịt.

Bước ra khỏi quán rượu, bên lề đường xuất hiện thêm một chiếc Bentley Continental. Màu xám bão mờ, rất đẹp.

Thẩm Bích Nhiên và Bạch Dực dắt chó đi ngang qua chiếc xe. Toàn bộ xe lắp kính phản quang một chiều, đen sâu thẳm, toát lên vẻ bề thế và trầm ổn, khiến Thẩm Bích Nhiên không nhịn được dừng chân nhìn thêm vài cái.

Vừa đi qua góc phố, anh đột nhiên nhận được một cuộc gọi từ số lạ.

Giọng nói của Cố Lẫm Xuyên đặc biệt rõ ràng trong đêm khuya, rót vào tai khiến người ta ngay lập tức tỉnh táo hẳn.

"Là tôi, đây là số tôi thường dùng hiện nay."

Thẩm Bích Nhiên dừng bước: "Ừm."

"Xin lỗi vì gọi điện muộn thế này, không làm phiền em ngủ chứ?"

Thẩm Bích Nhiên chẳng nghe ra chút ý xin lỗi nào trong giọng điệu của hắn, liền nói: "Tôi chưa ngủ, có việc gì không?"

"Hôm nay quên không lấy đồng hồ chỗ em rồi." Giọng Cố Lẫm Xuyên vẫn bình thản, "Đúng lúc tôi vừa bàn xong việc, đang ở gần khu Trung Hải, có thể tiện đường qua lấy được không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!