Cố Lẫm Xuyên bị gửi vào viện mồ côi sau khi có ký ức.
Nghe nói cha ruột của hắn là một kẻ phụ bạc, còn màn kịch ôm bầu bỏ chạy lỗi thời này là hình phạt mà người mẹ dành cho người cha.
Cố Lẫm Xuyên rất khó hiểu, cha hắn căn bản còn chẳng biết có sự tồn tại của cái bào thai là hắn, vậy thì rốt cuộc là đang trừng phạt ai?
Nguyễn Thanh chẳng hề kiêng dè khi kể với Cố Lẫm Xuyên về mối tình tồi tệ đó: "Gia đình cha con đáng sợ lắm, chết tiệt, mãi sau mẹ cũng mới biết, trước đó cứ ngỡ ông ta chỉ là một ông chủ bình thường thôi. Ban đầu ông ta nói sẽ không kết hôn với mẹ, mẹ còn nghĩ thì cứ ở bên nhau xem sao, cuối cùng bà đây có thèm kết hôn hay không còn chưa biết được, ai mà ngờ đã dùng biện pháp rồi mà vẫn dính chưởng."
Vậy tại sao không bỏ con đi, Cố Lẫm Xuyên thầm nghĩ. Hàng xóm đều bảo hắn là gánh nặng, nếu không có hắn, với nhan sắc và cái khí thế không sợ trời không sợ đất của Nguyễn Thanh, chẳng lo không có ngày sống sung sướng.
"Cũng may là chuồn nhanh, nếu bị phát hiện mang thai, mẹ đã mất con rồi." Nguyễn Thanh ấn mẩu thuốc lá vào chiếc bàn ăn đầy vết dầu mỡ, đặt trước mặt Cố Lẫm Xuyên một bát mì sợi bỏ cả đống muối, nghiến răng nói: "Không muốn mang thai là một chuyện, nhưng đã mang thai thì nhất định phải nuôi con khôn lớn, con là máu mủ của bà đây. Ăn mau đi!"
"Dạ."
Cố Lẫm Xuyên không hiểu những yêu hận tình thù của người lớn, nhưng hắn cảm thấy hạnh phúc vì lời thề thốt nghiến răng nghiến lợi cuối cùng đó.
Mặc dù nhà thuê bẩn thỉu và xập xệ, mặc dù hàng xóm luôn chỉ trỏ, mặc dù bát mì luộc mỗi ngày đều mặn chát, nhưng hắn yêu mẹ mình. Hắn cảm thấy mọi điều không như ý trong cuộc sống đều được bù đắp bởi việc hắn được mẹ kiên định lựa chọn — cảm giác an toàn này đủ để khỏa lấp tất cả.
Sau này, trước khi Cố Lẫm Xuyên bị gửi vào viện mồ côi, Nguyễn Thanh cũng nấu một bát mì tương tự, vừa khóc vừa nói ngàn lời xin lỗi.
Cố Lẫm Xuyên lẳng lặng ăn hết bát mì, vị mặn chát khiến hắn không thể thốt ra nổi dù chỉ một lời từ biệt.
…
Cuộc sống bình lặng như mặt hồ tĩnh lặng tại viện mồ côi kéo dài hơn một năm. Hắn cứ ngỡ ngày tháng rồi cứ thế trôi qua, nhưng chẳng biết từ bao giờ, Cố Lẫm Xuyên cảm nhận được một đôi mắt đang rình rập mình trong bóng tối — từ khe hở của hàng rào tường viện, từ lỗ hổng trên cửa kính phòng tắm, từ thùng xe tải giao rau… Có lần hắn tình cờ chạm mắt với đôi mắt ấy và nhận lại một nụ cười âm hiểm, đe dọa.
Khi viện mồ côi tổ chức khám sức khỏe, Cố Lẫm Xuyên phát hiện mình bị lấy nhiều ống máu hơn những đứa trẻ khác. Cô giáo giải thích với hắn: "Có người muốn nhận nuôi một đứa trẻ lớn, nhưng yêu cầu phải kiểm tra kỹ các bệnh di truyền. Chuyện chưa đâu vào đâu, sợ con thất vọng nên cô chưa nói."
Cố Lẫm Xuyên sởn gai ốc.
Hắn không đợi được kết quả xét nghiệm máu của mình. Sau khi lấy được mẫu máu, đối phương cũng hoàn toàn biến mất tăm hơi.
Một ngày nọ không lâu sau đó, tài xế giao rau bỗng nhiên trở thành một gương mặt lạ lẫm. Ông ta cười hì hì gọi Cố Lẫm Xuyên lại, bảo hắn vào thùng xe phía sau tìm tờ hóa đơn ký nhận. Cố Lẫm Xuyên gật đầu đồng ý, nhưng vừa xoay người đã vắt chân lên cổ chạy thẳng về ký túc xá.
Đó là lần đầu tiên hắn đối đầu với bọn chúng, những lần sau đó cũng đều bình an vô sự. Nhưng sự dụ dỗ của đối phương ngày càng thường xuyên hơn, như mèo vờn chuột, không vội vàng nhưng bám riết không buông.
Cố Lẫm Xuyên có sự nhạy bén tự nhiên với nguy hiểm, bản năng mách bảo hắn rằng không thể tiếp tục như thế này. Viện mồ côi không thể bảo vệ hắn mãi mãi, một khi đối phương hết kiên nhẫn, chúng sẽ có hàng tá thủ đoạn khác để đưa hắn đi.
Mặc dù chính hắn cũng không biết chúng bắt mình rốt cuộc là để làm gì.
Kế hoạch bỏ trốn dần hình thành trong cái đầu non nớt — thời gian, tuyến đường, cần bao nhiêu thức ăn, dừng chân ở đâu, những ngày sau đó lấy tiền ở đâu ra… Hắn lên kế hoạch rất chi tiết. Dù nhiều ý tưởng chưa chắc đã thực hiện được, nhưng một mạng hèn cũng chẳng cần chí hướng gì cao xa, sống hôm nay lo ngày mai là đủ rồi, vẫn tốt hơn ngồi chờ chết ở viện mồ côi.
Ngày định bỏ trốn là Tết Dương lịch, nhưng trước đó một tuần, hắn bị cúm quật ngã, sốt cao li bì. Khi tỉnh lại, bên ngoài tối om như mực, lũ trẻ đều đã đi xem tivi hết. Hắn đói đến mức dán cả bụng vào lưng, định đi tìm miếng gì ăn, kết quả vừa rẽ vào nhà ăn thì một bàn tay thô bạo từ phía sau đã bịt chặt lấy miệng hắn.
Vì hắn sốt đến thần chí mơ hồ nên đám người kia đã không trói hắn lại.
Trước khi nhảy xe bỏ chạy, Cố Lẫm Xuyên nghe loáng thoáng bọn chúng đang bàn bạc về tiền chuộc, mấy tỷ lận —— trời, một đứa trẻ bị bắt cóc từ viện mồ côi thì bọn chúng định ra giá với ai? Diêm Vương chắc? Đòi mấy tỷ tiền âm phủ à?
Hắn nghi ngờ hoặc là tai mình hỏng rồi, hoặc là não mình đã bị sốt đến nhũn ra.
Cuối cùng hắn trốn dưới một cây cầu gãy, sốt đến mức không còn sức để chạy thêm bước nào nữa. Trời đất tối sầm, vạn vật lạnh lẽo u uất, lớp băng dưới chân phát ra những tiếng nứt vỡ nhỏ vụn, gió đông tựa như những bóng ma lệ quỷ đang kéo đến đòi lấy cái mạng hèn chẳng ai thèm đoái hoài này.
Từng kẽ xương đều đau nhức, hắn nhắm nghiền mắt không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, trong cơn mê muội, dường như hắn nghe thấy tiếng bước chân của tử thần.
Tử thần rón rén tiến lại gần, ngay cả tiếng thở cũng rất nhẹ. Hắn mơ màng nghĩ, hóa ra tử thần lại giống như một chú mèo nhỏ.
Mấy chùm lông ấm áp cọ vào gò má hắn, mềm mại mịn màng, rất ngứa. Cố Lẫm Xuyên chật vật mở mắt, giữa không gian đen kịt, một cái bóng nhỏ xíu đang ngồi xổm trước mặt hắn, sát rạt, cứ như muốn dán chặt vào người hắn vậy, che chắn kín kẽ cả đất trời lẫn dòng sông băng giá.
Một cái trán mềm mại thơm tho áp tới, phù phù phù hà hơi vào mặt hắn, tỏa ra một mùi hương sữa ngây ngô vô lo vô nghĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!