Ánh sáng đột ngột khôi phục từ bóng tối khiến đôi mắt có chút chói lòa.
Thẩm Bích Nhiên đang nằm sấp trên giường, toan đưa tay kéo góc chăn thì bị Cố Lẫm Xuyên gạt ra.
"Anh…"
Giọng anh khựng lại, dường như nhận ra điều gì đó, anh đột nhiên bất động.
Mí mắt Cố Lẫm Xuyên giật liên hồi, đôi lông mày không tự chủ được run rẩy.
Hắn chậm rãi đưa mắt quét qua —.
Đó là một hình xăm hình bàn tay.
Nó khẽ đặt lên gốc đùi Thẩm Bích Nhiên, rõ ràng từng đường gân xương, đầu ngón tay hơi gập lại, kéo dài từ dưới mông ra phía trước.
Nó rất lớn, lớn đến mức khó có thể ngó lơ trên đùi Thẩm Bích Nhiên, trừ khi Cố Lẫm Xuyên đặt lòng bàn tay của chính mình lên, mới vừa vặn che khuất hoàn toàn.
Thế là Cố Lẫm Xuyên đặt tay mình lên đó.
Nhiệt độ của gốc đùi và lòng bàn tay hòa quyện vào nhau, hắn càng lúc càng dùng lực, nhưng dù có nhấn mạnh, siết chặt hay nắm trọn lấy phần thịt đùi mềm mại của Thẩm Bích Nhiên đến mức năm ngón tay lún sâu vào gốc đùi, thì chúng vẫn trùng khớp hoàn toàn với hình xăm kia.
Giọng Cố Lẫm Xuyên khàn đặc: "Thẩm Bích Nhiên… em… em cho anh một lời giải thích đi."
Mỗi một giây Thẩm Bích Nhiên im lặng, bàn tay kia lại càng siết chặt xuống, xung quanh rìa ngón tay, phần thịt trắng non hằn lên những vết đỏ tươi.
Thẩm Bích Nhiên cảm thấy đau, cái chân ấy khẽ cử động một chút.
Cố Lẫm Xuyên lại giáng một cái tát lên mông anh, run rẩy hỏi: "Xăm từ khi nào?"
Đáp lại chỉ là một tiếng hừ nhẹ vì đau, vẫn không có lời hồi âm.
Cố Lẫm Xuyên nhìn tấm lưng đang phập phồng nhẹ theo nhịp thở của người kia, giọng nói càng không thể khống chế được run bần bật: "Nói đi, Thẩm Bích Nhiên, em nói đi, tối nay em không lấp l**m qua chuyện được đâu."
Hồi lâu sau, Thẩm Bích Nhiên cuối cùng cũng mở lời.
"Em đã nói rồi…" Giọng nói yếu ớt từng chữ một lọt vào tai Cố Lẫm Xuyên, "Em vẫn luôn rất yêu anh, chưa bao giờ dừng lại, Cố Lẫm Xuyên."
"Những chuyện khác đừng hỏi nữa, được không?"
Cố Lẫm Xuyên như không nghe thấy, im lặng rất lâu: "Vậy năm đó rốt cuộc tại sao em—"
Nửa câu nói nghẹn đắng nơi cuống họng, chỉ phát ra vài tiếng th* d*c hoang vu.
Thẩm Bích Nhiên gượng dậy muốn nhìn hắn, nhưng vừa quay đầu đã bị bàn tay lớn ấn ngược trở lại. Bàn tay đang siết chặt gốc đùi anh bỗng buông ra, anh còn chưa kịp cảm nhận cái cảm giác tê rần khi máu lưu thông trở lại dưới lớp da thịt thì đã bị một nhát cắn thật mạnh ngay chính chỗ đó.
Thẩm Bích Nhiên lập tức hừ nhẹ một tiếng đau đớn.
Cố Lẫm Xuyên cắn rất mạnh, cơn đau nhói chồng lên cảm giác nóng rát, Thẩm Bích Nhiên vô thức né tránh nhưng chỉ đổi lại một cú cắn tàn nhẫn hơn.
Những chiếc răng hung hãn lún sâu vào da thịt, cắn xé và nghiền nát, nhanh chóng vượt quá sức chịu đựng của Thẩm Bích Nhiên.
Anh giãy giụa: "Đau! Cố Lẫm Xuyên, anh đừng làm—"
Nhưng lưng anh lại bị ấn chặt xuống.
Cố Lẫm Xuyên cắn rất lâu, hung tợn gặm nhấm từng góc của hình xăm, như muốn xé toạc mảng da thịt bị khắc dấu ấy ra. Tóc, sống mũi, môi và răng của hắn liên tục chạm vào người Thẩm Bích Nhiên. Anh đã kêu đau rất nhiều lần nhưng vô dụng, anh vừa xót xa cho Cố Lẫm Xuyên, vừa cảm thấy một chút uất ức, muôn vàn cảm xúc đan xen, cuối cùng nghẹn ngào bật khóc thành tiếng.
Cố Lẫm Xuyên buông miệng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!