Quãng đường từ sân bay về nhà cũ họ Thẩm bị ép rút ngắn lại hết mức.
Suốt dọc đường, Cố Lẫm Xuyên không ngừng thấp giọng xin lỗi qua điện thoại, tự trách mình đáng lẽ nên thông báo trước lịch trình, nhưng Thẩm Bích Nhiên vẫn luôn giữ im lặng.
Jeff ngồi một bên với gương mặt tái mét. Lúc nãy khi lên xe, Cố Lẫm Xuyên có quay sang nhìn anh ta một cái, chỉ một ánh mắt đó thôi, anh ta đã hiểu ra, dù trước đây có đùa giỡn bao nhiêu lần đi chăng nữa, thì lần này công việc của anh ta thực sự khó giữ.
Xe đi được nửa đường, Thẩm Bích Nhiên mới thấp giọng lên tiếng.
"Không trách anh, là tôi không nhớ lâu, lại làm chuyện ngu ngốc rồi."
Giọng anh rất khàn, rất nhẹ, truyền qua tai nghe tựa như có thể tan biến ngay trong nháy mắt.
Hình ảnh trên màn hình khẽ động, Thẩm Bích Nhiên đang ngồi bệt dưới sàn cạnh giường. Anh nhích người một chút, ống kính bắt được một góc gấu quần của anh.
Cố Lẫm Xuyên thầm thở phào nhẹ nhõm: "Bữa tối em ăn gì rồi?"
Khả năng suy nghĩ của Thẩm Bích Nhiên dường như trở nên rất chậm chạp, phải đợi thêm vài phút sau, anh mới khẽ trả lời: "Chưa ăn, tôi vừa ngủ một lát."
"Vậy em muốn ăn chút gì không?"
Lần này không có câu trả lời.
Vài phút sau, Cố Lẫm Xuyên lại đổi chủ đề: "Nhiên Nhiên ăn chưa?"
"Ừm." Thẩm Bích Nhiên tằng hắng một cái, "Ăn thịt sống."
"Ăn tươi nuốt sống sao?" Cố Lẫm Xuyên khẽ cười trầm thấp, "Có phải lần đầu em thấy nó ăn thịt sống không?"
"Ừm."
"Có đáng yêu không?"
"… Ừm."
"Mèo đều thích ăn thịt mà."
"Ừm."
"Còn thích ăn kem nữa."
"… Câm miệng."
"Nó có ở cạnh đó không, sao không nghe thấy tiếng hừ hừ?"
Thẩm Bích Nhiên lại im lặng một lúc, dường như đang cúi đầu xoa mặt: "Không biết chạy đi đâu rồi, chắc là sợ quá."
"Sợ sấm sét sao?" Cố Lẫm Xuyên nói, "Chắc không đâu, nó khác với những con mèo khác, trông thì kiêu sa quý phái vậy thôi chứ thực ra dũng mãnh lắm."
"Ừm."
Thẩm Bích Nhiên mất một lúc lâu mới sực nhớ ra, có lẽ tiếng "meo" run rẩy khi nãy của Nhiên Nhiên không phải vì sợ sấm sét, mà là vì sợ anh.
Sắc mặt anh lúc nãy chắc chắn là rất đáng sợ.
"Vệ sĩ có chìa khóa dự phòng, tôi bảo họ lên đưa đồ ăn cho em nhé, ngoài kem ra còn có…"
"Không muốn." Lần này Thẩm Bích Nhiên trả lời rất nhanh, anh khựng lại một chút, "Cố Lẫm Xuyên, rốt cuộc bao giờ anh mới về?"
Một tiếng sột soạt vang lên, giống như anh đang vùi đầu vào giữa hai đầu gối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!