"Chỗ chúng tôi không có người này." Người tư vấn giúp việc nói với Thẩm Bích Nhiên qua điện thoại: "Toàn quốc có quá nhiều người tên Tôn Tĩnh, chỉ dựa vào cái tên và vài tấm ảnh cũ thì khó lòng tìm được, có lẽ bà ấy đã bỏ nghề từ lâu rồi."
Thẩm Bích Nhiên thở dài: "Làm phiền các anh rồi."
Việc anh nói muốn thuê quản gia cho Nhiên Nhiên chỉ là lời đùa, nhưng nó lại khiến anh nhớ đến người bảo mẫu đã gắn bó hơn mười năm Tôn Tĩnh. Sau khi ra nước ngoài, họ đã mất liên lạc, giờ đây anh đã lập nghiệp nên muốn tìm và thuê bà quay lại làm việc.
Tống Thính Đàn nghỉ ngơi chưa đầy một tuần đã quay lại ghi hình số tiếp theo cho chương trình giải trí. Thẩm Bích Nhiên lo cho y, nên tối trước ngày ghi hình đã gọi video cho y để cùng ăn tối.
Phía bên kia ống kính rất tối, ánh sáng điện thoại hắt lên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Tống Thính Đàn nhìn hệt như ma.
"Cậu làm gì vậy?" Thẩm Bích Nhiên nhíu mày, "Tìm đâu ra cái phòng hóa trang hỏng đèn thế này để gọi video với tôi?"
"Suỵt." Tống Thính Đàn thuần thục đặt chiếc hamburger lên lớp thạch cao ở tay trái, dùng tay phải bóc giấy gói, "Thẩm Bích Nhiên, một bữa đồ Nhật, tôi bán cho cậu một thông tin tình báo."
"Không mua." Thẩm Bích Nhiên cúi đầu ăn món sườn cừu nướng chậm của mình.
"Chán thật, tôi thấy cậu chẳng thú vị gì cả." Tống Thính Đàn bĩu môi, buồn bực cúi đầu ăn hamburger. Ăn được vài miếng thấy Thẩm Bích Nhiên vẫn không có ý định để tâm đến mình, y bèn đổi chiến thuật: "Nói cho cậu biết nhé, Lâm Tinh là người được anh họ cậu bao nuôi đấy."
Động tác của Thẩm Bích Nhiên khựng lại.
Điều này cũng không quá bất ngờ, nhưng sao Tống Thính Đàn lại biết?
"Chẳng phải tôi định ký hợp đồng đại diện cho Tầm Thanh sao? Hắn ta biết chuyện nên nửa đêm qua đến gõ cửa phòng tôi. Tôi còn tưởng hắn ta muốn diễn cảnh đam mỹ với tôi đến phát điên rồi nên nhất quyết không mở, nhưng sau đó hắn ta đứng ngoài cửa thốt ra một câu chấn động—" Tống Thính Đàn ghé sát vào ống kính, bóp giọng nói: "Anh tưởng tôi không biết anh cướp hợp đồng đại diện bằng cách nào sao?
Nói cho anh biết, người trên giường sếp Thẩm nhiều vô kể, đừng tưởng mình đặc biệt."
Nhận thức của Thẩm Bích Nhiên về độ ngu ngốc của con người lại một lần nữa được làm mới, anh cạn lời tiếp tục ăn sườn cừu.
Lớp mỡ cạnh sườn được nướng cháy cạnh, ngoài giòn trong mềm, gân thịt dai giòn sần sật tan trong miệng, lớp mỡ bên trong tràn ra.
Thơm quá.
Tống Thính Đàn nói: "Làm tôi sợ muốn chết, cứ tưởng sếp Thẩm mà hắn ta nói là cậu không đó."
Thẩm Bích Nhiên bị miếng thịt chưa kịp nhai xong mắc kẹt ở cổ họng, ho sặc sụa đầy chật vật, giận dữ quát: "Tống Thính Đàn—"
Tống Thính Đàn lại phát tác nhân cách thích diễn kịch, y cúi đầu đối diện với không khí, làm ra vẻ mặt suy tư đầy hối lỗi: "Tôi còn đang nghĩ: Hay lắm Thẩm Bích Nhiên! Sau lưng tôi thì cơm ngon rượu say, bộ không sợ Cố Lẫm Xuyên ra tay phế sạch đám người trên giường cậu chắc! Nhưng tôi nghĩ đi nghĩ lại—" Y đảo mắt một vòng, "Không đúng nha, nếu cậu thật sự chơi trò quy tắc ngầm với người ta, đến loại gà ăn mày như Lâm Tinh mà cậu cũng nuốt trôi, vậy thì để dành bữa tiệc quốc yến ở ngay gần kề là tôi đây ăn Tết hay sao?"
"Tống Thính Đàn!" Thẩm Bích Nhiên tức đến váng đầu, "Tôi cúp máy đây."
Tống Thính Đàn cười đến mức tay run lên, không cầm chắc được nửa cái hamburger còn lại, khiến nó rơi xuống như thiên nữ tán hoa giữa không trung.
"A quần áo của tôi!! Đồ mùa mới nhất thương hiệu cho mượn mặc đấy a a a!"
Thấy y thê thảm như vậy, cơn giận của Thẩm Bích Nhiên mới nguôi đi đôi chút.
"Tôi sai rồi." Tống Thính Đàn nhặt từng sợi xà lách trên người ra, xếp lên lớp thạch cao của mình, "Sau đó tôi mới nhớ ra cậu còn có một ông anh họ, gã ta với Lâm Tinh đúng là một cặp bài trùng thùng rỗng kêu to đi với thằng ngu, trời sinh một cặp. Tôi mở cửa cho Lâm Tinh vào, diễn một đoạn đập phá không lời theo kiểu quay chậm, thế là hắn ta bắt đầu tuôn ra hết sạch sành sanh."
Thẩm Bích Nhiên: "… Tố chất chuyên môn ghê thật."
Tống Thính Đàn phấn khích đọc ra một chuỗi tên những ngôi sao nhỏ và người mẫu hạng bét, "Tôi chỉ phối hợp với hắn ta, cùng chung mối thù vài câu, thế là hắn ta khai hết. Xét thấy tên này ngu ngốc đến mức đáng yêu, tôi quyết định kết bạn xã giao với hắn ta, nuôi hắn ta thành nông dân trồng dưa chuyên cung cấp tin sốt dẻo cho mình."
Thẩm Bích Nhiên gặm sạch miếng sườn cừu cuối cùng, thở dài đầy thòm thèm.
Tống Thính Đàn hiểu sai ý: "Đừng có tiếc nuối, đợi khi nào hóng được dưa ngon tôi sẽ chia sẻ với cậu, chúng mình là bạn mà!"
"…" Thẩm Bích Nhiên thật sự cạn lời, tắt video rồi tiếp tục tăng ca.
Ngày hôm sau Tống Thính Đàn đi ghi hình, Thẩm Bích Nhiên cứ canh cánh trong lòng, sợ y lại bị người khác chơi xấu làm đau cổ tay. Y vừa bận việc vừa cách mỗi hai tiếng lại hỏi thăm quản lý tình hình. Đợi đến đêm khuya, Tống Thính Đàn tan làm, đặc biệt gọi video báo bình an cho Thẩm Bích Nhiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!