Chương 4: Ánh sáng mờ ảo lay động lòng người

Tối cuối tuần, Thẩm Bích Nhiên đến buổi hẹn đúng giờ.

Chàng thanh niên bước xuống từ xe hơi trong bộ âu phục đen tuyền hơi cách điệu kiểu đuôi tôm, dáng người cao ráo, ung dung. Các khách mời xung quanh ngoái nhìn, anh mỉm cười đáp lại, nhận về hàng loạt lời chào "Xin chào" khách sáo.

Trước đây Tống Thính Đàn đã từng cảm thán, Thẩm Bích Nhiên đúng là người như ngọc, cả trong lẫn ngoài đều khiến người ta say đắm.

Nhân viên đón khách tiến lên chào hỏi, Thẩm Bích Nhiên khẽ đáp lễ, lúc đưa giấy tờ lộ ra một đoạn cổ tay trắng trẻo, sạch sẽ. Trong giới này, phụ nữ chọn trang sức, đàn ông xem đồng hồ. Thẩm Bích Nhiên thích đồng hồ, nhưng vì tiềm lực tài chính chưa đủ nên không chơi được loại tốt nhất, thỏa mãn nhất nên anh thà không dùng. Chính vì thế, anh xuất hiện đầy thanh thoát, chỉ điểm xuyết một đôi khuy măng sét, sắc đỏ huyết bồ câu thoắt ẩn thoắt hiện theo từng cử chỉ, thêm vào một chút rực rỡ cho ống tay áo vốn đơn giản.

Mỗi vòng tròn xã hội đều có quy tắc thông hành riêng, kính quần áo trước, kính người sau, từ xưa đã vậy.

Triệu Quân vẫn chưa gặp Thẩm Bích Nhiên bao giờ, nhưng Thẩm Bích Nhiên nhận ra ông ta, anh tiến lên chào hỏi một cách đường hoàng, hào phóng.

Vừa chạm mặt, ánh mắt Triệu Quân nhìn anh mang theo vài phần dò xét. Sau vài câu trò chuyện, ánh nhìn ấy trở nên thân thiện hơn.

Thẩm Bích Nhiên thu trọn sự thay đổi này vào mắt nhưng đã quá quen thuộc. Bất kể là ai, mang theo thành kiến gì, chỉ cần trò chuyện với anh vài câu, dù không kết bạn thì cũng sẽ xóa tan hiềm khích. Khí chất và cách nói năng là ưu thế lớn nhất của anh, gia đạo dù sa sút thì những thứ đã khắc sâu vào xương tủy cũng không thay đổi.

Triệu Quân vốn chuẩn bị cho Thẩm Bích Nhiên một tấm thẻ đi kèm, nhưng còn chưa kịp lấy ra đã liếc thấy thư mời trên tay anh — Noah Shen, CEO của Glance.

Glance là gì? Một công ty nhỏ mới nổi, chỉ có khái niệm, chưa thấy sản phẩm thực tế, từ đầu đến cuối chỉ có một mình nhà sáng lập đi thuyết phục khắp nơi. Nhưng một người như vậy lại có thể khiến các đồng nghiệp của ông ta xoay như chong chóng, có thể xuất hiện danh chính ngôn thuận tại một buổi tiệc cấp bậc này, và còn có thể ung dung tự tại hơn cả những thiếu gia hào môn.

Triệu Quân càng thêm kiên định với phán đoán của mình, chàng trai trẻ này có lai lịch không hề tầm thường.

Khi đi qua hành lang, Triệu Quân lấy hai ly vang đỏ từ khay của nhân viên phục vụ, đưa cho Thẩm Bích Nhiên trước.

Thẩm Bích Nhiên không từ chối, ánh mắt dịu dàng lướt qua nhãn rượu, mỉm cười nói: "Cảm ơn sếp Triệu đã quan tâm, người bạn thân của tôi cũng rất thích dòng Pinot Noir này."

Triệu Quân đáp lại khách sáo, không quên ý đồ thăm dò: "Vậy lần sau có cơ hội thì đi cùng nhau nhé."

Thẩm Bích Nhiên nâng ly hướng về phía ông ta, nhấp một ngụm nhỏ, ý cười vui vẻ lan tỏa trong đôi mắt đen. Không nhiều, chỉ một chút thôi, nhưng lại vô cùng tinh tế khiến Triệu Quân cảm thấy rất hài lòng và được tôn trọng.

Hai người cùng nhau vào tiệc. Về lý thuyết, họ là bên đầu tư và bên cần vốn, nhưng Thẩm Bích Nhiên hoàn toàn không nhắc gì đến công ty mình, chỉ cùng Triệu Quân tán gẫu vài tin tức trong giới đầu tư và nhấp cạn nửa ly vang đỏ.

"Sức khỏe cậu thế nào rồi?" Triệu Quân chủ động nhắc lại vụ tai nạn giao thông hai ngày trước.

"Đầu vẫn còn hơi choáng." Thẩm Bích Nhiên mỉm cười áy náy, "Sếp Triệu cứ tự nhiên, tôi xin phép đi nghỉ một lát."

Sau khi tách khỏi Triệu Quân, Thẩm Bích Nhiên một mình đi lên hành lang vòng cung ở tầng hai, nơi có thể thu trọn toàn cảnh hội trường vào tầm mắt.

Đại sảnh tiệc ở tầng một tập trung hầu hết quan khách, tầng hai có vài phòng nghỉ, còn tầng ba là các phòng bao riêng tư dành cho những khách mời VIP nặng ký nhất. Thẩm Bích Nhiên nhìn thấy trước cửa một căn phòng trong số đó có bốn vệ sĩ áo đen đứng gác, có lẽ là nhân vật tầm cỡ nào đó đã đến nơi.

Đối với người trong căn phòng kia, Thẩm Bích Nhiên không với tới được nên cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều. Anh lặng lẽ quan sát phía dưới — có vài nhà đầu tư anh từng gặp, lát nữa cần xuống chào hỏi, còn có mấy người anh muốn làm quen, cần tìm người bắc cầu. Chỉ trong chốc lát, anh đã vạch sẵn các mối liên kết trong đầu.

Triệu Quân tình cờ ngẩng đầu lên, một lần nữa ra hiệu chào anh, Thẩm Bích Nhiên cũng nâng ly cười đáp lễ.

Tối nay, anh sẽ không tìm Triệu Quân nữa. Thời gian của anh cũng rất quý báu, anh có thể ngồi không đợi Triệu Quân hai tiếng đồng hồ ở quán cà phê, nhưng cũng có thể chỉ dành cho đối phương đúng mười phút tại buổi tiệc. Đối với hạng người này, lạnh lùng quá hay vồ vập quá đều không ổn, phải tiến lui có chừng mực mới có thể nắm thóp được họ.

Vừa rồi anh đã dò hỏi được nguyên nhân khiến thái độ của Triệu Quân quay ngoắt 180 độ — hóa ra lại là vì Chúc Hoài Tranh. Đầu đuôi câu chuyện khiến người ta dở khóc dở cười. Một người bạn làm mảng phần cứng của Triệu Quân vốn đã hẹn Chúc Hoài Tranh bàn chuyện hợp tác, đợi ròng rã nửa tháng trời, vậy mà Chúc Hoài Tranh lại đột ngột cho người ta leo cây với lý do phải đi gặp tổng giám đốc của Glance nào đó, còn nói là việc khẩn cấp đại sự, khiến người kia ngẩn ngơ cả người.

Kết quả là lên mạng tra cứu chẳng thấy công ty Glance này đâu, bèn chạy đến than vãn với Triệu Quân, làm Triệu Quân cũng một phen hết hồn.

Triệu Quân cứ nói bóng nói gió nhằm dò xét mối quan hệ giữa Thẩm Bích Nhiên và Chúc Hoài Tranh, hèn gì lúc Thẩm Bích Nhiên tình cờ nhắc đến việc một người bạn thích dòng Pinot Noir, ông ta cũng phải thử thăm dò danh tính người bạn đó. Thẩm Bích Nhiên chỉ đành mỉm cười đánh bài lảng, điều này có lẽ lại càng khiến anh trông có vẻ thâm sâu khó lường. Nhưng trời đất chứng giám, anh và vị Chúc tiểu tổng kia thực sự chẳng có chút quan hệ nào.

Tuy nhiên, nếu đã là vì Chúc Hoài Tranh mà anh mới được coi trọng, vậy thì chiếc đồng hồ kia không liên quan gì đến Triệu Quân rồi. Thẩm Bích Nhiên không muốn bận tâm thêm nữa, quyết định sẽ trả lại củ khoai lang bỏng tay đó cho bệnh viện.

Anh xoay người xuống lầu, vô tình chạm mắt với camera trên tường.

Hội trường đâu đâu cũng lắp camera giám sát, anh không nghĩ ngợi nhiều, cứ thế rảo bước xuống bậc thềm.

Không hề biết rằng, cái ngoảnh đầu trong một giây ấy đã bị bắt trọn vô cùng sắc nét, và lúc này đây, nó đang được phóng đại trên màn hình trong phòng bao VIP.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!