Thẩm Bích Nhiên không dám mở phong thư cũ năm nào, nhưng đêm hôm đó, anh ôm chiếc gối ấy ngủ rất yên lòng, nghe tiếng mưa rơi suốt cả trong mơ.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Bích Nhiên phải ra sân bay đón đội ngũ nghiên cứu và phát triển, còn Cố Lẫm Xuyên phải vội vã trở về Quang Xâm. Jeff đến đưa đón hai vị sếp, anh ta báo cáo tình hình đầu tư buổi sáng cho Cố Lẫm Xuyên ngay trên xe, ba phút nói về năm công ty với quan điểm rõ ràng, số liệu rành mạch. Cố Lẫm Xuyên hỏi vặn lại về một trong số đó, Jeff cũng trả lời trôi chảy như nước chảy mây trôi.
Thẩm Bích Nhiên ngồi bên cạnh nghe lỏm, kinh ngạc trước năng lực làm việc của Jeff đến mức quên cả ăn miếng bánh sandwich đang kề ngay miệng.
"Đầu tư đi." Cố Lẫm Xuyên tùy ý giải quyết xong báo cáo của Jeff, xoay đầu lại với giọng điệu ôn hòa: "Không hợp khẩu vị sao?"
Jeff đột nhiên căng thẳng, quay người nhìn về phía Thẩm Bích Nhiên.
Bánh sandwich hôm nay là nhân thịt bò nướng, bắp cải tím và đậu sốt Hummus. Thẩm Bích Nhiên vội vàng cúi đầu cắn một miếng thật lớn, dùng hành động để khẳng định.
Jeff thở phào nhẹ nhõm: "Sếp Thẩm có hài lòng với căn nhà cũ không?"
Thẩm Bích Nhiên chân thành cảm ơn: "Vất vả cho anh đã thu xếp rồi."
"Là do bên vệ sinh làm tốt thôi, tôi chỉ bảo họ quét dọn toàn diện, phục hồi như cũ thôi mà." Jeff lại cười hì hì quay sang sếp nhà mình, "Đêm qua ngài nghỉ ngơi thế nào?"
Cố Lẫm Xuyên liếc nhìn về phía Thẩm Bích Nhiên một cái: "Không ngủ được."
"Hả?" Jeff ngạc nhiên, "Tại sao?"
Giọng Cố Lẫm Xuyên thản nhiên: "Không có gối."
"Sao lại vậy!" Jeff biến sắc kinh hãi, "Sau khi nhận nhà tôi đã đặc biệt đi xem qua, mỗi phòng ngủ đều có gối mà!"
Không ai trả lời anh ta, bầu không khí trong xe yên tĩnh đến kỳ quặc. Ngũ quan của Jeff như đang nhảy múa một điệu Tap dance, rồi đột nhiên nhận ra tình huống còn nghiêm trọng hơn, hoảng hốt nhìn Thẩm Bích Nhiên: "Vậy sếp Thẩm, cậu có gối không?"
Thẩm Bích Nhiên cắm cúi ăn sandwich không lên tiếng.
"Em ấy có tận hai cái." Cố Lẫm Xuyên trả lời thay anh.
"Hả??"
Jeff trợn mắt, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa gương mặt của hai vị sếp, rồi bỗng đập mạnh vào trán: "Đám vệ sinh này, đến cái gối mà cũng đặt sai chỗ được! Để tôi gọi điện mắng vốn bọn họ!"
Nói đoạn, anh ta nhanh nhẹn nhấn nút, vách ngăn trong xe từ từ kéo lên, hàng ghế sau trở thành không gian riêng tư yên tĩnh.
Thẩm Bích Nhiên cúi đầu ăn nốt chiếc sandwich, Cố Lẫm Xuyên ngồi bên cạnh cười khẽ, nghiêng đầu lọt vào tầm mắt của anh: "Sếp Thẩm nghe thấy chưa, tôi bị đau cổ rồi này."
Thẩm Bích Nhiên không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, duỗi chân qua để lại một vết giày trên đôi giày da bóng lộn của hắn.
Anh giẫm xong lại cảm thấy không ổn, nhưng cũng chẳng biết làm sao —— từ trường của căn nhà cũ quá mạnh, anh và Cố Lẫm Xuyên dấn thân vào đó, bị quá khứ gột rửa, thật khó lòng kéo giãn lại khoảng cách lạnh lùng.
Cố Lẫm Xuyên đưa cho anh một bộ chìa khóa nhà cũ: "Muốn về nhà lúc nào cũng được, dưới lầu căn hộ luôn có tài xế chờ lệnh. Đúng rồi, Jeff nói thùng sách kia của em rất chiếm diện tích, hay là để tôi bảo người vận chuyển đến nhà cũ trước nhé?"
"Không cần đâu." Thẩm Bích Nhiên lập tức từ chối, "Tôi định sau này sẽ để ở công ty."
Dự tính thực sự của anh là chọn một khu dân cư có phong thủy tốt ở ngoại ô Bắc Kinh, mua một căn hộ nhỏ để đặt riêng tấm bia mộ của Cố Lẫm Xuyên và bức thư năm đó. Đây là kế hoạch vẹn toàn mà anh đã suy tính kỹ lưỡng.
Cố Lẫm Xuyên không nghi ngờ gì: "Tuần sau vừa vặn để Jeff giúp em chọn tòa nhà văn phòng, Glance lúc khởi đầu có không ít việc, tôi sẽ bảo anh ta dành một phần tâm trí sang hỗ trợ bên em."
Lần này Thẩm Bích Nhiên không từ chối, trợ lý lương năm nghìn vạn anh thuê không nổi, có thể trải nghiệm miễn phí có thời hạn cũng rất tốt.
Xe dừng trước cổng Quang Xâm, Cố Lẫm Xuyên cài lại cúc áo vest, chỉnh đốn lại cổ áo và măng sét: "Tôi đi làm đây, sếp Thẩm, phiền em xem giúp, đã che kín vết hằn trên cổ chưa?"
"?"
Ánh mắt Thẩm Bích Nhiên thuận theo cổ áo sơ mi của Cố Lẫm Xuyên nhìn vào trong —— từng chiếc cúc đều được cài chỉnh tề, anh chẳng nhìn thấy gì cả, nhưng lại lập tức nhớ đến tối qua mình đã túm chặt cổ áo Cố Lẫm Xuyên không buông, để mặc cho vùng da đó dần bị siết ra một vệt đỏ đầy ám muội.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!