Trận thương chiến biến ảo khôn lường cũng chỉ chiếm được một phần nhỏ tinh lực của Thẩm Bích Nhiên.
Nếu thượng đế cho anh một cơ hội nữa, anh nhất định sẽ không bao giờ buột miệng nói ra mấy chữ "bạn trai cũ Cố Lẫm Xuyên" một cách sơ sài như vậy — bạn bè đều là giả dối, chẳng ai quan tâm đến sự nghiệp của anh cả. Tống Thính Đàn và Glance giờ đã biến thành hai tên buôn dưa nhảy nhót lung tung, một kẻ dính chặt trước mắt anh, một kẻ xâm nhập vào mọi thiết bị điện tử, chạy dòng chữ "tell me more" như mưa đạn khắp thế giới của anh.
Tống Thính Đàn thẹn thùng hỏi: "Năm đó hai người tiến triển đến mức nào rồi?"
Glance phấn khích hét lên: "Lên giường mấy lần rồi hả?!!"
Tống Thính Đàn tinh tế ám chỉ: "Tôi nhặt được cậu trên sườn núi có phải là trúng số độc đắc không?"
Glance trực tiếp tống tiền: "Có thể kêu anh ta mua cho tôi thêm mấy vạn chiếc GPU không??"
"Bây giờ anh ta đang theo đuổi cậu đúng không?"
"Đều là người trưởng thành cả rồi, muốn gương vỡ lại lành thì có thể nhanh chân lên chút không?"
"Lần sau đi hẹn hò có thể dắt tôi theo không?"
"Có cần tôi tranh thủ đợt sale 18/6 mua bao cao su cho anh không?!"
"Thẩm Bích Nhiên cậu nói gì đi chứ!"
"Giá GPU sắp tăng rồi kìa!!"
Thẩm Bích Nhiên trực tiếp tắt quyền tự khởi động của Glance, một tay vơ lấy kính râm, một tay cầm khẩu trang đập thẳng vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Thính Đàn rồi mở cửa đẩy y ra ngoài.
Điện thoại của Triệu Quân hiển thị đang bận — cú ngã này của ông ta quá đau đớn. Cứ ngỡ có thể nương theo ngọn gió đông của Quang Xâm để kiếm một mẻ lớn, không ngờ mình chỉ là một chiếc lốp dự phòng bị Thẩm Tòng Đạc đem ra để đối phó với rủi ro từ quyết định của Cố Lẫm Xuyên. Cố Lẫm Xuyên chỉ cần buông ra một câu, Thẩm Tòng Đạc liền đá văng ông ta ngay lập tức.
Mà giờ ông ta muốn quay lại tìm Glance cũng chỉ là si tâm vọng tưởng — mất đi giá trị săn đuổi Tầm Thanh, ông ta vừa thất tín vừa vô dụng, Thẩm Bích Nhiên không thèm chơi với ông ta nữa.
Kết cục của Tầm Thanh vẫn chưa định đoạt, nhưng Triệu Quân thì đã xôi hỏng bỏng không. Tâm trí Thẩm Bích Nhiên xoay chuyển, đột nhiên nhận ra có điều gì đó không đúng.
Vốn dĩ, Phong Lôi đầu tư vào Glance, Quang Xâm cứu viện Tầm Thanh, mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió. Màn kịch náo loạn bộc phát này, tuy nguyên nhân là do Thẩm Tòng Đạc ly gián, nhưng ngòi nổ thực sự chính là mấy câu nói đi nói lại trước truyền thông của Cố Lẫm Xuyên: "Tôi không nhận được lời mời".
Hắn đã cố ý gieo rắc sự bất an cho Thẩm Tòng Đạc, dẫn dụ ông ta phạm sai lầm trong lúc hoảng loạn, đồng thời cũng thuận tay kích nổ luôn quả bom mang tên Triệu Quân sớm hơn dự kiến.
Điện thoại bỗng sáng lên, Cố Lẫm Xuyên gửi tới một đoạn video mèo nhỏ.
Đó là một chú mèo Golden lông dài đang nhìn chằm chằm vào ống kính từ trên cao, khuôn mặt tròn trịa, nọng cằm đầy đặn, đôi mắt màu xanh lục bảo trong veo như ngọc. Lớp lông bồng bềnh được ánh nắng mạ vàng, từng sợi lông như đang phập phồng thở. Nó đột ngột giơ chân trước ra khều một cái rồi lao vút đi — ống kính ngay lập tức được nhấc lên khỏi mặt đất, đi theo bóng lưng tròn trịa mà khỏe khoắn kia — vật bị đá đi thế mà lại là viên bi hồng mà Cố Lẫm Xuyên đã tiện tay cầm từ phòng bida về nhà.
Bi bida rất nặng, mèo nhỏ không đá đi xa được, khều một cái lại lon ton chạy theo hai bước, cuối cùng ngồi phịch mông lên quả bóng.
Video vừa kết thúc, Cố Lẫm Xuyên liền gọi video tới.
"Cho em xem con mèo nhỏ tôi mới nuôi." Cố Lẫm Xuyên một tay bế thốc con mèo lại gần mình. Mèo nhỏ tò mò nhìn Thẩm Bích Nhiên trên màn hình một lát, dần dần phát ra tiếng gừ gừ vang dội, dựng đứng cái đuôi to như chổi lông gà lên, rồi quay đầu khẽ l**m lớp lông bên cổ.
"Cũng là lông dài." Giọng của Cố Lẫm Xuyên bị che khuất sau thân hình con mèo nên nghe hơi nghẹt. Hắn đưa tay ra, năm ngón tay lún sâu vào lớp lông dày dặn, bóp nhẹ hai cái, "Mèo cái kiêu kỳ lắm, nó chưa bao giờ l**m lông trước mặt người khác đâu, chắc là nó rất thích em."
Mọi suy tính, kế hoạch trong đầu Thẩm Bích Nhiên đều bị con mèo này làm cho đứt đoạn. Anh nhịn mấy lần, cuối cùng vẫn phải thở dài thừa nhận: "Đúng là rất đẹp. Nó tên là gì?"
Cố Lẫm Xuyên khựng lại một chút: "Vẫn chưa đặt tên."
"Hả?" Thẩm Bích Nhiên cảm thấy bất ngờ, "Chẳng phải đã nuôi được một thời gian rồi sao?"
Cố Lẫm Xuyên tùy ý gật đầu: "Lần tới mang sang cho em chơi, em đặt tên cho nó nhé."
Vừa nói, kẽ ngón tay hắn vừa luồn lách trong bộ lông mèo, lúc bóp mạnh lúc xoa nhẹ, từ sau gáy chậm rãi vuốt xuống dưới. Con mèo thoải mái nghiêng mặt dán chặt vào lòng bàn tay hắn, nhân tiện nằm vật ra phơi bụng. Thế là bàn tay lớn kia lại thuận theo tự nhiên vươn tới cái bụng mềm mại, lòng bàn tay vùi trong lớp lông bụng xốp mềm, giảm lực rồi nhẹ nhàng x** n*n. Các khớp xương và gân xanh trên mu bàn tay lúc ẩn lúc hiện theo từng động tác.
Chẳng mấy chốc, con mèo đã được v**t v* đến mức phê pha, tiếng gừ gừ ngày càng lớn. Nó vặn vẹo qua lại vài cái rồi đứng dậy, chổng mông về phía ống kính. Cố Lẫm Xuyên khẽ cười một tiếng, bàn tay lớn đặt lên gốc đuôi mèo, bóp một cái rồi vỗ nhẹ nhẹ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!