Chương 31: Kho chứa đồ 🐕‍🦺

Ván bida kết thúc, khách khứa rời đi. Khi Nhậm Vũ Hoa ra về, Thẩm Bích Nhiên có đi theo tiễn và trao đổi thêm vài câu công chuyện. Lúc anh quay lại phòng bida để lấy áo vest thì thấy trong phòng chỉ còn lại mình Cố Lẫm Xuyên.

Cố Lẫm Xuyên đang xếp các quả bóng trở lại thế cục dang dở lúc hắn làm gián đoạn Thẩm Bích Nhiên. Hắn cúi người trên bàn bóng, ngắm nghía hồi lâu rồi ra cơ —

Né vật cản thất bại.

Hắn đứng dậy, xếp bóng lại lần nữa và tiếp tục thử. Mãi đến lần thứ tư, bi cái mới vượt qua các chướng ngại một cách hú vía, nhưng sau khi đánh rơi bi hồng xuống túi đáy, chính nó cũng lăn tọt xuống theo.

"Anh lụt nghề rồi." Thẩm Bích Nhiên nói, "Vừa nãy tôi còn tưởng anh cố tình đánh hụt."

"Dù có đánh vào được hay không, thì lúc nãy tôi cũng không muốn đánh vào." Cố Lẫm Xuyên đứng dậy nhặt viên bi hồng lên, đặt lại chỗ cũ rồi đưa cây cơ cho anh: "Muốn thử lại lần nữa không?"

Sự tùy hứng thực chất chỉ là lớp ngụy trang của Thẩm Bích Nhiên trên bàn tiệc xã giao. Khi đánh bida, anh thực ra là người có lòng hiếu thắng rất lớn, đối với những đường bóng chưa tự tay giải được thường sẽ nảy sinh chấp niệm. Tuy giờ đây anh đã không còn cố chấp như hồi nhỏ, nhưng vì Cố Lẫm Xuyên đã hỏi, anh vẫn nhận lấy cây cơ, một lần nữa cúi người nhắm chuẩn đường bóng.

Phòng bida tĩnh mịch, dường như chỉ có hai hơi thở rất nhẹ đan xen vào nhau. Thẩm Bích Nhiên vốn đã nhắm chuẩn, nhưng trước khi ra cơ lại đột nhiên xao nhãng. Anh chợt nhận ra lúc này chỉ có anh và Cố Lẫm Xuyên, và Cố Lẫm Xuyên đang đứng ngay sát bên cạnh, dõi theo anh đánh cú này.

Anh muộn màng nhận ra tư thế của mình không được ổn cho lắm, không biết ánh mắt của Cố Lẫm Xuyên lúc này đang đặt ở đâu, nhưng nếu bây giờ đứng dậy thì lại quá lộ liễu.

"Tập trung nhìn bóng đi." Cố Lẫm Xuyên bỗng thấp giọng nhắc nhở.

Hương mộc lan thanh khiết từ phía sau bên trên từ từ lan tỏa xuống. Tay trái Cố Lẫm Xuyên chống bên cạnh bàn tay đang đặt giá cơ của anh, tay phải khẽ khàng đặt lên cây cơ của anh.

Rõ ràng không hề có sự tiếp xúc da thịt nào, nhưng trong phút chốc lại thấy nóng ran.

Thẩm Bích Nhiên nín thở một nhịp: "Cố Lẫm Xuyên, anh đang làm gì vậy."

Như một bản năng, anh cảm giác Cố Lẫm Xuyên đang mỉm cười phía trên mình, dù không phát ra tiếng động.

"Nếu nhớ không nhầm, chúng ta cùng đánh có lẽ sẽ nhận được buff may mắn đấy." Cố Lẫm Xuyên nói.

Câu nói ấy rơi xuống nhẹ tựa lông hồng, nhưng ngay lập tức kéo Thẩm Bích Nhiên trở về khoảng thời gian vui vẻ tại câu lạc bộ Snooker thời niên thiếu. Bida là môn thể thao mà Cố Lẫm Xuyên vừa không có hứng thú vừa không có thiên phú. Năm đó, hắn thuần túy là đi chơi cùng Thẩm Bích Nhiên. Dù dành ra không ít thời gian nhưng trình độ cũng chỉ ở mức trung bình. Thẩm Bích Nhiên thích phân thắng thua, thích đối đầu, những đường bóng không giải được sẽ thử đi thử lại nhiều lần.

Khi đó, thỉnh thoảng gặp phải những trái bóng mà cả anh và Cố Lẫm Xuyên đều không đánh vào được, họ sẽ cùng nhau ngắm, cùng nhau đánh, và đôi khi thực sự tạo ra được kỳ tích.

Nhưng hình như Cố Lẫm Xuyên đã quên mất rằng, cũng từng có những tình huống hoàn toàn ngược lại.

Cây cơ bỗng rung lên một cái, Thẩm Bích Nhiên sực tỉnh, bi cái đã lao đi. Đường bóng ban đầu rất thẳng, nhưng chẳng biết trúng phải tà thuật gì, mới đi được một đoạn ngắn nó đã bắt đầu xoáy tít, một đường lửa hoa tia điện đâm sầm vào tất cả những bi chướng ngại không nên đụng tới, cuối cùng chỉ duy nhất né ra viên bi hồng kia rồi va vào thành bàn kêu lạch cạch vang dội.

"……"

"……"

Cả anh và Cố Lẫm Xuyên đều cùng im lặng trong chốc lát.

— Sau đó, gần như không thể kìm nén được, họ cùng bật cười thành tiếng. Cố Lẫm Xuyên kịp thời đứng thẳng dậy trước khi kịp đè lên người Thẩm Bích Nhiên, còn Thẩm Bích Nhiên cũng sợ va phải hắn nên dứt khoát chống tay lên bàn bida xoay người một cái, ngồi luôn lên mặt bàn.

Dù vậy, người ngồi kẻ đứng, họ vẫn ở rất gần nhau. Cố Lẫm Xuyên rũ mắt nhìn anh, khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, họ lại đồng thời nín bặt tiếng cười. Thẩm Bích Nhiên nghiêng đầu đi, tùy tay nhặt viên bi hồng vẫn còn nguyên vẹn kia lên, xoay xoay trong lòng bàn tay.

Anh nghĩ, quá khứ của họ giống như những hạt giống giấu sâu trong tim, đâm sâu vào máu thịt, không thể rũ bỏ, cho dù lửa rừng có thiêu rụi cũng chỉ đổi lại được một sự ngủ yên ngắn ngủi. Thế nhưng dù có ngàn vạn lần cẩn trọng, vạn lần đề phòng, chỉ cần một khoảnh khắc rung động là chúng sẽ phá đất vươn lên, chỉ cần nửa phút lỏng lẻo là sẽ tươi tốt ngợp trời.

"Sếp Cố."

Cố Lẫm Xuyên "ừm" một tiếng.

"Đánh bóng tệ quá đi." Thẩm Bích Nhiên thấp giọng nói.

Cố Lẫm Xuyên đưa tay về phía anh, lấy đi viên bi hồng đó, cũng xoay hai vòng trong lòng bàn tay mình: "Vậy sau này tôi sẽ luyện tập nhiều hơn, luyện tốt rồi lại đến chơi với em, có được không?"

Thẩm Bích Nhiên không lên tiếng, Cố Lẫm Xuyên đợi một lát, rồi dùng chân khẽ chạm vào mũi giày đang đung đưa trên không của anh: "Có được không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!