Chương 3: Cuộc Hẹn Bất Ngờ

Hầm gửi xe khu chung cư quốc tế Vân Lan.

Tay trái Thẩm Bích Nhiên quấn băng gạc, gương mặt trắng bệch nhưng nụ cười vẫn rất khẩn thiết. "Đạo diễn Bạch, thật sự xin lỗi anh. Là do tôi sau khi gặp tai nạn thì hoảng loạn quá nên mới nhất quyết gọi Thính Đàn ra ngoài."

Không ngờ đạo diễn của đoàn phim lại thân hành đến tận bệnh viện để tóm người về.

Tống Thính Đàn thu mình trong xe như con chim cút, mếu máo với Thẩm Bích Nhiên qua lớp kính cửa sổ.

Bạch Dực ngoài ba mươi tuổi, nắm trong tay nhiều tác phẩm điện ảnh bom tấn doanh thu phòng vé, có vị thế rất lớn trong giới. Các đạo diễn khác hận không thể nâng niu Tống Thính Đàn trên lòng bàn tay, chỉ có anh ta là hà khắc vô tình, Tống Thính Đàn sau lưng toàn gọi anh ta là Bạch Vô Thường.

Thế nhưng đối với Thẩm Bích Nhiên mới gặp lần đầu, Bạch Dực lại tỏ ra rất ôn hòa, anh ta dặn dò: "Cần giúp đỡ gì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào, Thính Đàn không phải lúc nào cũng kịp xem điện thoại đâu."

Thẩm Bích Nhiên khách sáo cảm ơn, đưa mắt tiễn chiếc xe rời đi rồi mới quay người lên lầu.

Cánh cửa vừa đóng lại, sự gồng mình nãy giờ cũng tan biến, mệt mỏi và đau đớn cuộn trào. Anh cuộn tròn trên ghế sofa, thẫn thờ nhìn căn căn hộ tối om.

Thẩm Bích Nhiên nhặt Cố Lẫm Xuyên về từ dưới gầm cầu năm anh bảy tuổi. Đứa trẻ từ viện mồ côi, chẳng biết vì sao lại chạy ra ngoài, hỏi gì cũng không nói. Thẩm Bích Nhiên cảm thấy nếu ở gầm cầu hắn nhất định sẽ chết rét, nên kiên quyết đưa người về nhà. Một người bạn cũ của ông nội Thẩm Hạc Tầm nhìn thấy hắn liền nói, Cố Lẫm Xuyên mệnh hỏa thịnh mà không cháy, kiên cường bền bỉ. Lửa ấm dưỡng ngọc quý, sẽ có lợi cho mệnh cách của Thẩm Bích Nhiên.

Thế là nhà họ Thẩm nhận nuôi Cố Lẫm Xuyên.

Cố Lẫm Xuyên tính tình cô độc, nhưng lại nghe lời Thẩm Bích Nhiên vô điều kiện. Ra ngoài hắn giúp Thẩm Bích Nhiên xách đồ, sang đường hắn giúp Thẩm Bích Nhiên nhìn xe, học bảo mẫu cách pha sữa cho Thẩm Bích Nhiên, còn giúp anh chải mái tóc vốn quá mềm mượt nên cứ ngủ một giấc là lại rối tung rối mù.

Thẩm Bích Nhiên âm thầm quan sát Cố Lẫm Xuyên, phát hiện hắn ngủ rất hay giật mình tỉnh giấc, mỗi khi đến một nơi nào đó đều tỏ ra căng thẳng với môi trường xung quanh, giống như một con thú nhỏ đang dựng ngược lông tơ phòng thủ.

Thế là Thẩm Bích Nhiên hát cho hắn nghe, kể chuyện cười cho hắn, nũng nịu làm trò rồi nằm bò lên người hắn, thì thầm vào tai hắn những chuyện trên trời dưới đất. Anh dùng hết mọi chiêu trò, nhất quyết phải khiến Cố Lẫm Xuyên thả lỏng mới thôi.

Một ngày nọ khi tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, Cố Lẫm Xuyên đang nhìn anh, bỗng nhiên nói: "Tên của em rất hay."

Đôi mắt Thẩm Bích Nhiên ngái ngủ lim dim, nở nụ cười cong cong: "

"Khí dữ hương y tạp, quang xâm họa bích nhiên". Là ông nội đặt cho em đấy."

Ánh mắt Cố Lẫm Xuyên khẽ động: "Không phải chữ bích trong ngọc bích sao?"

"Hai thế hệ nhà em đều đặt tên theo bộ Kim hoặc bộ Ngọc mà, giống như ba em tên Thẩm Tòng Phỉ, bác cả tên Thẩm Tòng Đạc." Thẩm Bích Nhiên giảng giải đạo lý rành rọt: "Ông nội nói, tranh chạm khắc trên ngọc còn đẹp hơn tranh vẽ trên giấy, nên em mới tên là Bích Nhiên."

"Ồ." Cố Lẫm Xuyên thấp giọng nói: "Vậy thì đúng là đẹp thật."

"Cố Lẫm Xuyên." Thẩm Bích Nhiên vén lọn tóc vướng vào cổ áo lên: "Trong túi bánh của em có một chiếc khăn lụa, anh tìm giúp em với."

Cố Lẫm Xuyên lôi ra chiếc khăn lụa màu champagne nhạt có thêu hình mèo con: "Đây chẳng phải là của dì sao?"

"Em muốn buộc tóc lại chút, ngứa cổ chết đi được."

Cố Lẫm Xuyên không hỏi tại sao anh không cắt tóc ngắn như những bạn nam khác. Sau khi nhìn anh vụng về buộc xong đuôi tóc, Cố Lẫm Xuyên đưa tay nới lỏng nút thắt khăn lụa ra một chút.

Hàng mi dài khẽ run, che đi đôi mắt đang cụp xuống của Cố Lẫm Xuyên, hắn lầm bầm: "Đừng buộc chặt quá, sẽ bị đau đấy."

Thẩm Bích Nhiên bị đánh thức bởi cơn đau râm ran trên da đầu, anh đã ngồi thẫn thờ trên ghế sofa suốt nửa đêm rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Ánh nắng chan hòa khắp căn phòng, mọi chuyện ngày hôm qua ngỡ như một giấc mộng, nhưng cơn đau khắp cơ thể lại nhắc nhở anh rằng tất cả đều là sự thật.

Anh không dám để bản thân một mình suy nghĩ vẩn vơ, lập tức đi tắm rồi rời nhà. Nén cơn chóng mặt và đau dạ dày, anh ngồi vào quán cà phê dưới chân tòa nhà Vốn đầu tư Phong Lôi, cố gắng liên lạc với Triệu Quân mà anh đã lỡ hẹn ngày hôm qua.

Đợi ròng rã suốt hai tiếng đồng hồ, trợ lý mới phản hồi rằng hôm nay lịch họp của sếp Triệu đã kín mít.

Đây là một lời từ chối khéo léo, nằm trong dự tính của Thẩm Bích Nhiên, nhưng anh không muốn bỏ cuộc như vậy. Tầm Thanh hiện đang ở giữa ranh giới sinh tử, cứu thì nhất định phải cứu, nhưng trước tiên phải dồn nó vào đường cùng, nhân cơ hội giành lại quyền kiểm soát vốn dĩ thuộc về anh. Phong Lôi là nhà đầu tư chủ chốt của Tầm Thanh kể từ khi thành lập, anh nhất định phải ngăn cản Triệu Quân đưa tay giúp đỡ Thẩm Tòng Đạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!