Mối quan hệ yêu đương này khiến Thẩm Tòng Phỉ không kịp trở tay. Xuất phát từ ý muốn bảo vệ Thẩm Bích Nhiên, ông đã không nhắc gì với nhà họ Cố, nhưng vẫn tiến hành thương lượng để lùi thời gian đón Cố Lẫm Xuyên đi thêm một tháng, cho Thẩm Bích Nhiên một khoảng thời gian đệm.
"Nhà họ Cố không đời nào để cháu đích tôn của mình thích đàn ông, mà sau chuyện của ông nội con, gia đình ta cũng không thể dung túng cho nó nữa. Hãy cố gắng chia tay một cách tự nhiên nhất có thể." Thẩm Tòng Phỉ nói từng chữ vô cùng thận trọng, ông xoa tóc Thẩm Bích Nhiên: "Xét từ góc độ thực tế, đừng để Cố Lẫm Xuyên hận con, nhưng cũng đừng để nó luyến tiếc con nữa."
Thẩm Bích Nhiên im lặng hồi lâu, khẽ nói: "Hai điều này không thể làm được cùng một lúc đâu, ba ơi."
Cố Lẫm Xuyên tuy trầm ổn, nhưng thực chất lại cực kỳ thiếu cảm giác an toàn. Từ ngày đưa hắn về nhà, ngày qua ngày Thẩm Bích Nhiên luôn bám dính lấy hắn, cũng là người dẫn dắt hắn, bắt nạt hắn, nhưng cũng bảo vệ hắn. Cách họ chung sống nhìn qua có vẻ bình thường giản đơn, nhưng mỗi lời nói, mỗi hành động đều kết tinh từ tâm tư của Thẩm Bích Nhiên. Cậu luôn hy vọng Cố Lẫm Xuyên tin rằng bản thân mình được cần đến, được yêu thương.
Nội tâm của Cố Lẫm Xuyên dưới gầm cầu năm ấy là một vùng đất hoang tàn. Ngày gặp gỡ đó, Thẩm Bích Nhiên đã lén lút vùi xuống một hạt giống khô héo, rồi kiên nhẫn tưới tẩm suốt mười năm ròng rã.
Tất cả những điều này, Cố Lẫm Xuyên lòng sáng như gương. Trong mười năm ấy, hắn theo Thẩm Bích Nhiên học những ngôi trường tốt nhất, luôn đứng hạng nhất trong các kỳ thi; hắn cùng Thẩm Bích Nhiên chọn các lớp năng khiếu, rồi tự mình tìm thấy niềm đam mê với các thuật toán, cùng nhau học cưỡi ngựa, cùng nhau đánh cờ vây, sát cánh bên nhau, cùng đối phương hóa giải những ván cờ tàn… Trí tò mò của Thẩm Bích Nhiên là không có giới hạn, cậu không ngừng đưa hắn đi xem thế giới rộng lớn hơn, và Cố Lẫm Xuyên cũng chưa bao giờ làm cậu thất vọng. Hết lần này đến lần khác, hắn vươn cao nhìn xa trong thế giới ấy, rồi quay đầu lại dịu dàng kéo theo Thẩm Bích Nhiên.
Mười năm, họ chưa từng nói rõ, nhưng tâm ý tương thông. Giống như hai chú kiến hợp sức làm việc, từng chút một, cuối cùng đã xây dựng nên lớp vỏ bảo vệ nội tâm cho Cố Lẫm Xuyên.
Thế nhưng giờ đây, phải đập tan lớp vỏ ấy của Cố Lẫm Xuyên, lật nhào thế giới của hắn, hủy hoại mười năm đã tiêu tốn toàn bộ tình yêu và sức lực của cả hai.
Không ai có thể làm được điều đó, ngoại trừ Thẩm Bích Nhiên.
Thẩm Bích Nhiên có thể nhào nặn nên Cố Lẫm Xuyên, thì cũng chỉ có cậu, mới có thể g**t ch*t Cố Lẫm Xuyên.
Tuần thứ hai Thẩm Hạc Tầm hôn mê, trong bữa tối, Cố Lẫm Xuyên cầm một tờ đơn xin nghỉ phép đến tìm Thẩm Bích Nhiên: "Tối nay để anh vào bệnh viện trông ông nội thay em, em về nhà ngủ một giấc thật ngon đi."
Thẩm Bích Nhiên đã ở lì trong bệnh viện suốt mười ngày liên tục, khuôn mặt nhỏ nhắn gầy rộc đi chỉ còn da bọc xương, ánh mắt đờ đẫn. Cậu lắc đầu: "Không cần anh."
"Nhưng em đã có quầng thâm mắt rồi kìa."
Cố Lẫm Xuyên vươn ngón tay định v**t v* vùng da dưới mắt cậu, nhưng Thẩm Bích Nhiên lại né ra sau, một động tác giống như bản năng.
Cố Lẫm Xuyên khựng lại một nhịp: "Sao vậy?"
Thẩm Bích Nhiên cúi đầu dọn dẹp cặp sách: "Ông nội vừa mở mắt ra sẽ muốn nhìn thấy em, người khác không có tác dụng gì đâu."
Cố Lẫm Xuyên nói: "Vậy anh đi cùng em."
"Đừng, em còn muốn nói vài lời thì thầm với ông."
Cố Lẫm Xuyên nhìn Thẩm Bích Nhiên lầm lũi dọn dẹp, ngay cả việc nhét nhầm bài kiểm tra của người khác vào cặp mình mà cậu cũng không hề hay biết.
"Vậy sáng mai em muốn ăn gì?"
"Anh đừng quản nữa, cũng đừng đến đón, em tự bắt xe đi."
"Tài xế taxi lúc nhấn ga lúc phanh gấp, em dễ bị say xe."
"Vậy thì đi xe buýt."
"Từ bệnh viện đến trường phải chuyển mấy tuyến liền, em cứ đợi anh…"
"Cố Lẫm Xuyên, sao anh cứ lải nhải hoài vậy?" Thẩm Bích Nhiên bỗng quẳng cặp lên bàn, giọng điệu trở nên thiếu kiên nhẫn. Người ngồi phía trước ngoảnh đầu lại, lạ lẫm nhìn Thẩm Bích Nhiên đang nổi cáu với người anh thân thiết nhất của mình.
Cố Lẫm Xuyên không lên tiếng, vẫn như cũ, giúp cậu đeo cặp sách lên vai rồi bước ra ngoài. Ra khỏi tòa nhà dạy học, Thẩm Bích Nhiên nói: "Hồi nhỏ cái gì cũng là em quyết định, giờ bên nhau rồi, anh quản càng ngày càng nhiều."
Bước chân Cố Lẫm Xuyên khựng lại, thấp giọng hỏi: "Làm em thấy phiền à?"
"Không." Thẩm Bích Nhiên quay mặt đi chỗ khác, nhìn nửa vầng mặt trời lặn sau tòa nhà, "Chỉ thấy ngày nào cũng giằng co qua lại thế này mệt mỏi thật đấy."
Vòng qua phía sườn tòa nhà chỗ ít người, Cố Lẫm Xuyên vươn tay ôm lấy vai cậu: "Nhiên Nhiên, ông nội sẽ tai qua nạn khỏi thôi."
Bờ vai Thẩm Bích Nhiên không tự nhiên mà thoát khỏi tay hắn, cậu cúi đầu đá những viên đá nhỏ dưới chân: "Cố Lẫm Xuyên, ba em biết chuyện của chúng ta rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!