Chương 25: Đối mặt 🐕‍🦺

"Danh là quan hệ, phận là nghĩa vụ."

Thẩm Bích Nhiên dùng ngữ điệu rất nhẹ nhàng: "Tôi cho rằng cả hai điều này đều có nội hàm về thời gian."

Ngưỡng cửa của căn phòng nằm sâu nhất trên tầng 98 khách sạn Tinh Phách này vốn dĩ rất cao. Kể từ khi về nước, Cố Lẫm Xuyên đã dùng bữa ở đây rất nhiều lần, gặp gỡ không ít những nhân vật quyền cao chức trọng và giàu có bậc nhất.

Trong những buổi tiệc đó, phần lớn thời gian hắn chỉ cần lắng nghe người khác nói, đưa ra phán đoán và kết luận bằng vài câu ngắn gọn. Dù đối phương hài lòng hay thất vọng, đó cũng chưa bao giờ là điều hắn bận tâm.

Vì vậy, đây là lần đầu tiên hắn ngồi trong căn phòng này mà đổi vai từ người phán xét thành người bị phán xét.

Thẩm Bích Nhiên tiện tay cầm chiếc gác đũa bằng bạch ngọc trên bàn lên nghịch, xoay vần hồi lâu mới đặt lại chỗ cũ.

"Sếp Cố."

Trái tim đang treo lơ lửng của Cố Lẫm Xuyên bỗng chốc rơi rụng.

Thẩm Bích Nhiên lại nở nụ cười xa cách đó với hắn.

"Cho nên, đã hiện tại không phải, tương lai cũng sẽ không phải, thì việc chấp nhất vào một cái danh phận trong quá khứ còn có ý nghĩa gì đâu?"

"Tôi rất xin lỗi vì đã lấy mối quan hệ cũ ra làm lá chắn, trong chuyện này thực sự có một vài hiểu lầm, nhưng sẽ không bao giờ có lần sau nữa." Thẩm Bích Nhiên trầm giọng nói: "Đây có lẽ là lần xem mắt cuối cùng của tôi. Ngay cả khi sau này thực sự rơi vào tình cảnh bất khả kháng, tôi cũng sẽ không nhắc lại chuyện xưa."

Nghe đến đây, Cố Lẫm Xuyên có dự cảm rằng Thẩm Bích Nhiên lại sắp rời đi.

Thực ra việc hắn đòi lại danh phận cũ không phải là muốn ép Thẩm Bích Nhiên thừa nhận điều gì. Suốt cả bữa ăn này, hắn vẫn luôn cân nhắc, rối rắm trong lòng, cứ ngỡ rằng dưới một tình huống hoang đường nực cười thế này, Thẩm Bích Nhiên sẽ bớt phòng bị hơn — giống như con mèo nhỏ Nhiên Nhiên hắn nuôi, dù bình thường rất kháng cự việc bị chạm vào chân sau, nhưng khi chơi đùa đến phát điên hay lúc mệt lả đi, nó cũng sẽ nhắm mắt cho qua để hắn nựng vài cái — như vậy, hắn có thể nới lỏng sợi dây đang căng như dây đàn giữa hai người.

Thẩm Bích Nhiên quá căng thẳng. Kể từ khi gặp lại, mỗi câu chữ, mỗi nụ cười, mỗi tiếng "sếp Cố" của anh trước mặt đối phương đều đầy rẫy sự đề phòng. Giống như đang phòng bị Cố Lẫm Xuyên, mà cũng giống như đang phòng bị chính mình, dường như anh nhất quyết phải đẩy mối quan hệ giữa hai người về hai cực Nam Bắc thì mới thấy an toàn.

Tuy nhiên, mọi chuyện lại phản tác dụng, Thẩm Bích Nhiên dường như lại lùi thêm một bước nữa.

Quả nhiên, Thẩm Bích Nhiên một lần nữa đứng dậy chào từ biệt.

Cố Lẫm Xuyên nói: "Tôi đưa em về."

"Không cần đâu." Thẩm Bích Nhiên mỉm cười: "Hôm nay Thính Đàn đi thử vai ở nơi khác về, tôi ra sân bay đón cậu ấy."

Đã đi sân bay thì càng nên đưa đón. Quãng đường quá dài, mà Thẩm Bích Nhiên từng gặp tai nạn trên cao tốc, tuy trách nhiệm không thuộc về hắn nhưng điều đó vẫn luôn khiến người ta phải lo thắt lòng.

Thế nhưng Cố Lẫm Xuyên biết mình không thể mở lời thêm được nữa. Đuổi theo mèo chỉ khiến mèo chui tọt vào gầm giường, đeo bám quyết liệt sẽ chỉ làm Thẩm Bích Nhiên bực bội, kích động anh thốt ra những lời còn đáng sợ hơn.

Hắn chỉ có thể gật đầu bảo: "Vậy cùng xuống thôi, tôi về công ty xem nốt cái phương án."

Vệ sĩ nhận lệnh đi trước, Cố Lẫm Xuyên một thân một mình đi theo sau Thẩm Bích Nhiên. Từ nhỏ Thẩm Bích Nhiên đi đứng đã chậm hơn người khác một chút, mang theo vẻ thong dong nhã nhặn, trưởng thành rồi cũng chẳng đổi thay. Vì vậy, hắn cũng cố ý bước chậm lại, đi bên trái Thẩm Bích Nhiên để nhịp bước của mình cơ bản là sóng đôi, nhưng vẫn hơi lùi lại một chút, như thế hắn có thể ngắm nhìn anh mà không quá lộ liễu.

Có lẽ do công việc vất vả, Thẩm Bích Nhiên dường như lại gầy đi một chút.

Nhưng sắc mặt đã khá hơn tối qua. Tối qua Thẩm Bích Nhiên quá tiều tụy, cuộn tròn trên sofa chỉ còn lại một nhúm nhỏ xíu, hắn nhìn thêm một cái thôi cũng thấy xót xa đến tan nát cõi lòng.

Cố Lẫm Xuyên thầm tính toán trong lòng xem khi nào thì có thể gặp lại lần tới.

"Sắp tới Glance sẽ mở buổi thuyết minh gọi vốn đúng không?" Cuối cùng hắn chọn bắt đầu từ công việc, qua vài lần tiếp xúc, đây là chủ đề ít khiến Thẩm Bích Nhiên cảnh giác nhất.

Quả nhiên, Thẩm Bích Nhiên gật đầu rất tự nhiên: "Ừm."

Cố Lẫm Xuyên hỏi: "Em định mời bao nhiêu đơn vị?"

"Vẫn đang sàng lọc các thư ngỏ ý gửi đến, chắc sẽ không nhiều đâu." Thẩm Bích Nhiên thấp giọng giải thích: "Các tổ chức lớn thì dưới năm nhà, tổ chức nhỏ thì nhiều hơn một chút. Vòng đầu sẽ áp dụng phương thức huy động vốn cổ phần theo kiểu một lớn kèm nhiều nhỏ, không để nhà nào nắm giữ quá lớn."

Nghe Thẩm Bích Nhiên bàn công chuyện đúng là một loại hưởng thụ, lời ít ý nhiều, thông tin rõ ràng, so với một Jeff ngày nào cũng lải nhải mà chẳng vào trọng tâm thì mạnh hơn vạn lần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!