Ngày hôm sau Thẩm Bích Nhiên đi đến buổi hẹn với cháu gái của Triệu Quân.
Triệu Quân nói Triệu Sở Văn là một cô nàng kiêu kỳ, nhưng Thẩm Bích Nhiên lại thấy cô là người thẳng thắn và hào phóng thì đúng hơn. Anh nhận được điện thoại của Triệu Sở Văn khi đang đi trên đường. Trong cuộc gọi đầu tiên, cô gái rất bộc trực, nói xe bị hỏng giữa đường và hỏi Thẩm Bích Nhiên có thể qua đón cô để cùng đến Tinh Phách được không.
Lúc gặp mặt cũng là Triệu Sở Văn chủ động tự giới thiệu, sau đó trực tiếp bắt chuyện từ chuyện bị hỏng xe. Đây là lần đầu tiên Thẩm Bích Nhiên không cần phải chủ động dẫn dắt chủ đề, chỉ việc thuận theo ý cô mà nói chuyện, thậm chí còn hứa sẽ xin giúp cô một tấm ảnh có chữ ký của Tống Thính Đàn.
Đến khách sạn, Triệu Sở Văn trêu chọc: "Tinh Phách sắp trở thành địa điểm điểm danh xem mắt của anh rồi nhỉ?"
Thẩm Bích Nhiên đoán phía nhà gái chắc hẳn đã nghe không ít về những buổi xem mắt trước đây của anh, anh cũng không tỏ ra lúng túng mà cười ném lại một câu thăm dò — quả nhiên, Triệu Sở Văn hoàn toàn không phải đến đây vì mục đích xem mắt.
"Em chỉ buột miệng nói với cậu mình một câu là ảnh chụp chung của anh và Tống Thính Đàn rất đẹp trai, thế là ông ấy cứ nhất quyết đòi tác hợp." Triệu Sở Văn cùng anh bước vào thang máy ở tầng hầm B3, cạn lời nói: "Thích trai đẹp không phải là lẽ thường tình sao? Nhưng cũng đâu thể thấy ai đẹp là muốn hẹn hò được."
Vừa dứt lời, thang máy dừng lại ở tầng một, cửa mở.
Chúc Hoài Tranh đứng ngoài cửa thang máy, giơ điện thoại bên cạnh mặt, thiếu kiên nhẫn nói: "Hối cái gì mà hối, cậu…"
Ba người vừa chạm mặt đều ngẩn ra.
"Chúc tiểu tổng?"
"Hoài Tranh?"
Chúc Hoài Tranh nhìn thấy Thẩm Bích Nhiên, biểu cảm lập tức trở nên hơi cứng nhắc.
Anh ta tắt điện thoại, chần chừ bước vào thang máy, chào hỏi Thẩm Bích Nhiên rồi nhìn sang Triệu Sở Văn: "Sao cô lại ở đây?"
"Cậu tôi giới thiệu tôi với Noah đi ăn một bữa cơm xem mắt thôi." Triệu Sở Văn tự nhiên đáp, rồi quay sang giới thiệu với Thẩm Bích Nhiên một cách hào phóng rằng cô và Chúc Hoài Tranh là bạn học cấp hai, tuy chuyện làm ăn của hai nhà không liên quan gì đến nhau nhưng thường gặp mặt trong các buổi tụ tập bạn bè.
"Anh đi ăn với ai vậy?" Triệu Sở Văn lại hỏi Chúc Hoài Tranh: "Tôi có quen không?"
Chúc Hoài Tranh khựng lại một chút: "Không quen."
"Ờ." Triệu Sở Văn nhún vai không mấy quan tâm.
Thang máy dừng lại ở tầng 98, Chúc Hoài Tranh đi theo họ vào trong một đoạn. Đến giữa đường, Thẩm Bích Nhiên và Triệu Sở Văn rẽ phải, Chúc Hoài Tranh dừng bước: "Chìa khóa xe của tôi nằm trong tay nhân viên chào cửa rồi, tôi xuống lấy một chuyến."
Thẩm Bích Nhiên gật đầu: "Vậy hẹn gặp lại lần sau, Chúc tiểu tổng."
Chúc Hoài Tranh: "Được, lần sau…"
"Cậu còn chút khái niệm thời gian nào không vậy?" Một giọng nói đầy khó chịu bỗng vang lên từ phía bên kia góc cua.
Lời nói dở dang của Chúc Hoài Tranh nghẹn lại trong cổ họng, Thẩm Bích Nhiên cũng hơi ngẩn ra, cảm thấy giọng nói này rất quen, hình như đã nghe ở đâu rồi.
Triệu Sở Văn lùi lại vài bước ngó đầu nhìn, kinh ngạc reo lên: "Chu Duật Hằng?"
Cô quay đầu lườm Chúc Hoài Tranh cháy mặt: "Anh bị mất trí nhớ à! Ba chúng ta học cùng lớp hồi cấp hai mà."
Chúc Hoài Tranh cười như không cười: "Ờ, tôi quên khuấy mất."
Chu Duật Hằng bước ra từ hành lang bên kia, cau mày nói với Chúc Hoài Tranh: "Cậu ấy cũng đã đợi cậu suốt hai mươi phút rồi, cậu thật là…"
Đang nói, anh ta bỗng vô tình liếc sang phía này, nhìn thấy Thẩm Bích Nhiên, nửa câu nói bỗng im bặt.
Xung quanh đột ngột im phăng phắc, Thẩm Bích Nhiên cảm thấy biểu cảm của cả Chúc Hoài Tranh và Chu Duật Hằng đều rất lạ, nhưng không thể nói rõ là không ổn ở chỗ nào.
"Cái người mà cậu nói—" Chúc Hoài Tranh hắng giọng, "Rốt cuộc là ai vậy, gặp mặt thôi mà cũng phải thần thần bí bí."
Chu Duật Hằng ngập ngừng dời tầm mắt khỏi người Thẩm Bích Nhiên: "Hả?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!