"Cổ tay bị bong gân, mô mềm trước ngực bị bầm tím, chấn động não nhẹ. Nằm viện theo dõi hai ngày nhé, người nhà đâu?"
Thẩm Bích Nhiên ngồi trên xe lăn, sắc môi nhợt nhạt.
Bác sĩ nói chậm lại: "Có đau đầu không? Có cảm thấy buồn nôn không?"
Thẩm Bích Nhiên im lặng một lúc mới cất lời: "Bác sĩ, sau khi đâm xe hình như tôi gặp ảo giác rồi."
Bác sĩ nhíu mày, kiểm tra lại kết quả chụp CT một lần nữa: "Ảo giác gì?"
Thẩm Bích Nhiên không giải thích, cúi mắt nói: "Tôi muốn lấy lại điện thoại."
Bác sĩ lắc đầu, vẫy tay gọi y tá: "Điện thoại phải liên hệ với đội cứu hộ, cậu cứ lo truyền dịch trước đi."
Thẩm Bích Nhiên được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt dành cho người nước ngoài. Dù đã năm lần bảy lượt bày tỏ ý muốn rời đi, anh vẫn bị mắc ống truyền dịch —tận ba túi dịch lớn, không biết đến bao giờ mới truyền xong. Tối nay anh còn có hẹn với Triệu Quân, sếp lớn của Quỹ đầu tư Phong Lôi, nên đành nén cơn đau lạnh buốt điều chỉnh tốc độ nhỏ giọt lên mức nhanh nhất.
Khi y tá trực ca đi tới, Thẩm Bích Nhiên rút một tờ khăn giấy che đi mu bàn tay đã thâm tím.
Y tá lườm anh một cái đầy trách móc, rồi chỉnh tốc độ nhỏ giọt về mức rất chậm.
Thẩm Bích Nhiên: "Tôi đang vội…"
"Này, người của đội cứu hộ nhặt được cho cậu đấy." Y tá đưa một chiếc điện thoại vỡ màn hình qua, "Lần này đã có thể ngoan ngoãn truyền dịch chưa?"
Thẩm Bích Nhiên vừa cảm kích vừa áy náy: "Vậy truyền xong là có thể đi đúng không?"
"Cậu bị chấn động não đấy, sao lúc nào cũng đòi đi vậy hả." Y tá bất lực, nhưng đối diện với đôi mắt đẹp đẽ đầy vẻ khẩn cầu kia, cô vẫn phải nhượng bộ: "Bảo người nhà đến đón cậu đi."
Thẩm Bích Nhiên không còn người thân nào ở trong nước nên đành phải cầu cứu người quản lý của Tống Thính Đàn, đồng thời dặn đối phương đừng vội nói cho Thính Đàn biết.
Màn hình điện thoại bị những vết nứt chia cắt thành từng mảnh vụn vặt, anh bấm vào nhật ký cuộc gọi, nhìn chằm chằm vào dòng trên cùng.
Cuộc gọi đó kéo dài hai mươi tám giây. Trong hai mươi tám giây anh im lặng, Cố Lẫm Xuyên đã chờ đợi, đã hỏi han, cho đến khi bị ngắt máy.
Mọi thứ đến đó là chấm dứt.
Cố Lẫm Xuyên không hề gọi lại.
Thẩm Bích Nhiên cảm thấy như vừa nuốt phải một vốc cát nóng bỏng đắng ngắt vào bụng, khiến ngũ tạng lục phủ đau đớn, thiêu đốt, tâm trí rối bời như tơ vò. Anh quay đầu nhìn ra cửa sổ, bắt gặp đôi mắt đỏ ngầu của chính mình phản chiếu trên mặt kính.
Sáu năm trước, Cố Lẫm Xuyên từng chặn đường anh, khàn giọng cầu khẩn, nhưng thái độ của anh lúc đó vô cùng lạnh lùng.
"Cố Lẫm Xuyên, sau khi chia tay, chúng ta giao ước ba điều đi."
"Không nói với người ngoài, không vướng bận quá khứ, không hỏi han tương lai."
Mười lăm chữ ấy như nhát dao đâm khiến mắt Cố Lẫm Xuyên đỏ hoe. Một người vốn có tính cách kiên nghị như hắn, vậy mà lúc đó gần như nghẹn ngào bật khóc trước mặt Thẩm Bích Nhiên.
Thẩm Bích Nhiên rũ mắt: "Dây dưa không dứt phiền phức lắm. Sau khi anh đi, chúng ta đừng can thiệp vào cuộc sống của nhau nữa."
Cố Lẫm Xuyên chưa bao giờ từ chối anh, ngày hôm đó, cuối cùng hắn vẫn gật đầu.
"Tôi sẽ nhớ kỹ, cũng sẽ làm được." Cố Lẫm Xuyên nói, "Hy vọng em cũng vậy."
…
"Thẩm Bích Nhiên, những chuyện đã hứa cậu thực sự chẳng làm được việc nào cả. Chăm sóc bản thân khó đến thế sao?"
Tiếng nói truyền đến từ phía cửa, Thẩm Bích Nhiên ngẩn ra, rồi nở nụ cười bất lực nhưng ấm lòng: "Sao cậu vẫn đến đây?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!