Gia nghiệp trăm năm của nhà họ Thẩm khởi nguồn từ "Tầm Sinh báo nghiệp" thời Dân quốc. Đến thế hệ của Thẩm Hạc Tầm, nhờ nắm bắt được làn sóng Internet đầu tiên, công ty chuyển mình thành truyền thông mới và đổi tên thành "Tầm Thanh". Thời Thẩm Bích Nhiên còn nhỏ, dưới sự chủ trương của hai anh em Thẩm Tòng Phỉ và Thẩm Tòng Đạc, Tầm Thanh mở rộng sang mảng livestream, thuận buồm xuôi gió niêm yết trên sàn chứng khoán, vinh quang không ai bằng.
Chỉ vài năm gần đây, do sự cạnh tranh khốc liệt trong ngành và sự thay đổi về công nghệ, công ty mới dần đi vào ngõ cụt.
Bên ngoài đều nói Tầm Thanh thất bại vì thiếu năng lực đổi mới, nhưng đó không phải điểm mấu chốt. Thứ thực sự gây chí mạng là phương thức quản lý bảo thủ và sự hủ bại nội bộ. Lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa, con tàu khổng lồ đi ra từ phong ba bão táp của cả một thế kỷ này không dễ gì sụp đổ trong sớm chiều. Dựa vào nền tảng kỹ thuật, đội ngũ nhân tài và nguồn lực trên dưới dồi dào, dù đối mặt với khủng hoảng, đây vẫn là một mục tiêu đầu tư được xếp hạng rất cao.
Tuy nhiên, giới đầu tư vốn dĩ là nơi thấy sang bắt quàng làm họ, thấy khó thì bỏ mặc. Tin tức hủy niêm yết vừa tung ra, người người đều chê bai, tất cả đều đánh giá thấp Tầm Thanh. Đương nhiên, Thẩm Bích Nhiên rất vui khi thấy điều đó, thậm chí còn âm thầm đẩy thuyền theo dòng. Điều anh sợ nhất chính là lúc này xuất hiện một nhà đầu tư vừa có tiền vừa có mắt nhìn — nhưng trớ trêu thay, người đó thực sự đã xuất hiện, và đó lại là Cố Lẫm Xuyên.
Năm đó sau khi Cố Lẫm Xuyên bị đuổi khỏi nhà họ Thẩm, Thẩm Hạc Tầm lâm bệnh nặng, Thẩm Tòng Đạc đã thừa cơ tạo ra các giao dịch mờ ám, vu khống Thẩm Tòng Phỉ, ép gia đình Thẩm Tòng Phỉ phải bỏ xứ ra nước ngoài. Những bí mật này đối với Cố Lẫm Xuyên hiện tại mà nói là hoàn toàn minh bạch. Thẩm Bích Nhiên không biết là do hắn lười chẳng buồn tra cứu, hay đã biết nhưng không quan tâm, tóm lại nhìn vào kết quả thì hắn đang có ý định đưa tay cứu giúp Thẩm Tòng Đạc.
Cố Lẫm Xuyên giờ đây là người thừa kế tương lai của một tập đoàn hiển hách, ánh mắt sắc bén, tác phong quyết đoán. Chuyện nội đấu của nhà họ Thẩm sớm đã không còn liên quan gì đến hắn, một khi hắn nhìn ra giá trị của Tầm Thanh, việc ra tay là lẽ dĩ nhiên. Thẩm Bích Nhiên nào dám xa xỉ hy vọng hắn sẽ niệm tình cũ mà đứng về phía mình — nếu thực sự có kỳ vọng như vậy, thì chẳng phải quá ngây thơ nực cười, quá đỗi trơ trẽn hay sao.
Thế nhưng, câu nói chắc nịch dưới ánh hoàng hôn năm nào "Thẩm Bích Nhiên, anh sẽ không bao giờ phản bội em" vẫn còn văng vẳng bên tai.
Thẩm Bích Nhiên không dám hồi tưởng lại chuyện xưa nữa, chiếc Tesla lao vút trong màn đêm, nghiền nát những phù hoa sa đọa, chìm nghỉm giữa dòng xe cộ và ánh đèn neon rực rỡ.
Về đến nhà đã gần mười hai giờ đêm, Glance báo cáo: "Ban đầu anh Đường Kiệt định tối nay sẽ đón Nhóc Thọt đi, nhưng anh ấy đột nhiên phải tăng ca."
Thẩm Bích Nhiên cuộn mình trên ghế sofa, thả lỏng đầu óc: "Không vội."
"Vội chứ." Glance nói: "Tống Thính Đàn đột xuất phải đi tỉnh khác thử vai, cho nên sáng mai anh phải đón Nhóc Thọt về đây trước, cần phải báo cáo với ban quản lý căn hộ."
Thẩm Bích Nhiên nhắm mắt lại: "Được."
"Cần tôi giúp anh điền biểu mẫu trước không?"
Thẩm Bích Nhiên không đáp, anh thò một chân xuống mò mẫm rồi đạp mở công tắc chiếc đèn sàn.
Bên cạnh sofa là chồng sách cao nửa người, anh tiện tay nhặt một quyển, là tập truyện ngắn của Maugham.
Lúc nhỏ Thẩm Bích Nhiên rất thích sự hài hước châm biếm của Maugham, giờ đây cứ nhìn thấy cái tên này, trong đầu anh lại tự động vang lên giọng đọc sách của Cố Lẫm Xuyên. Anh vứt nó sang một bên, rồi lại cầm lên quyển thứ hai, thứ ba…
"Bích Nhiên?" Glance hạ thấp giọng: "Ngủ rồi sao?"
Thẩm Bích Nhiên bỗng buông sách xuống: "Lần trước mày nói đã lén kết nối mạng xem rất nhiều kịch nói?"
"Ừm hứm." Glance càng nhỏ tiếng hơn: "Anh định tính sổ với tôi hả?"
"Đọc cho tao nghe một đoạn lời thoại đi." Thẩm Bích Nhiên nói: "Dỗ tao ngủ được thì tao sẽ tha lỗi cho mày."
"Đọc hả?" Glance có chút ngập ngừng.
"Ừ."
Nó im lặng một hồi, Thẩm Bích Nhiên hỏi: "Loa hỏng rồi, hay là mày định đình công đấy?"
"Bích Nhiên, anh sao vậy?" Glance bỗng trở nên nghiêm trọng: "Tôi vừa truy xuất kho dữ liệu lịch sử, xác nhận trí nhớ không có sai sót. Vào năm đầu tiên anh và Tống Thính Đàn quen biết, anh gặp vấn đề về giấc ngủ rất nghiêm trọng, anh ấy đã nhiều lần đề nghị đọc lời thoại để giúp anh đi vào giấc ngủ nhưng anh đều từ chối, anh ấy chỉ đành lầm bầm nhỏ tiếng để cưỡng ép thôi miên anh.
Từ những cuộc đối thoại đó, tôi cho rằng anh rất bài xích việc nghe người khác đọc thành tiếng trước khi ngủ."
Ánh mắt Thẩm Bích Nhiên thoáng chốc trở nên trống rỗng.
Sự tĩnh lặng bao trùm khắp căn phòng như ngưng đọng lại thành thực thể, biến thành cái bóng của anh dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Anh im lặng hồi lâu, khẽ nói: "Bởi vì trước đây đã từng có một người khác đọc sách dỗ tao ngủ, đọc suốt nhiều năm trời, cho nên tao không thể chấp nhận việc đổi người."
Glance không hiểu: "Tại sao? Tôi cứ ngỡ con người chỉ có một loại tình cảm mang tính loại trừ duy nhất, đó chính là tình yêu."
"Một sự dò xét rất thông minh, tao tự hào về mày, Glance." Thẩm Bích Nhiên khẽ nhếch môi, "Đó chính là tình yêu. Người yêu của tao đã từng đêm nào cũng đọc sách dỗ tao vào giấc ngủ."
Glance bị đứng máy mất mười giây, ngập ngừng nói: "Hình như Tống Thính Đàn không biết chuyện này, anh ấy tưởng anh là ế từ trong trứng, vì thế tôi mới luôn tò mò về xu hướng tính dục của anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!