Thẩm Bích Nhiên nhớ đến Cố Lẫm Xuyên để tự giải quyết, tuy đầy tội lỗi nhưng lại rất khoái lạc, cả người nhẹ nhõm hẳn ra.
Anh dọn dẹp phòng tắm xong, một mình đi ra quầy bar mini phía ngoài câu lạc bộ ngồi nghỉ, gọi một ly soda chanh tại quầy, uống cạn một hơi, mọi mệt mỏi cũng dần vơi bớt.
Vì điện thoại để quên trong phòng bao, anh bèn rút thẻ tín dụng ra thanh toán. Đang định rời đi thì một người khác tiến thẳng tới, ngồi xuống chiếc ghế cao ngay bên cạnh.
Thẩm Bích Nhiên nghi ngờ có phải sau khi phóng túng thì khứu giác mình bị hỏng rồi không, ngồi gần thế này mà chẳng ngửi thấy chút mùi nước hoa cổ điển nào của Cố Lẫm Xuyên. Anh không tin, lén hít hít mũi một cái, vẫn không có mùi gì.
"Sao vậy?" Cố Lẫm Xuyên liếc anh một cái, chẳng rõ vì sao thần sắc có chút lạnh nhạt: "Ngửi cái gì đó?"
"Không có gì." Thẩm Bích Nhiên thu hồi tầm mắt, ra vẻ không liên quan. Vừa mới làm chuyện xấu xong, lúc này anh vẫn có thể đối mặt với Cố Lẫm Xuyên một cách bình thản đến lạ lùng, thậm chí còn tùy tiện rút chiếc thẻ tín dụng vừa cất đi ra: "Mời anh một ly nhé?"
Ánh mắt Cố Lẫm Xuyên lướt qua chiếc thẻ, dừng lại trên tờ hóa đơn có chữ ký "Noah Shen" đặt trên quầy bar. Hắn đưa tay nhấc tờ giấy mỏng manh ấy lên, dùng ngón tay m*n tr*n trên chữ ký hồi lâu, thậm chí còn giơ lên soi dưới ánh đèn rồi nhướng mày một cái.
Thẩm Bích Nhiên cứ ngỡ hắn sẽ hỏi về nguồn gốc cái tên tiếng Anh này, nào ngờ Cố Lẫm Xuyên bỗng nhiên nói: "Biết không, mực bút máy của tôi là loại đặc chế, dùng để chống làm giả."
Thẩm Bích Nhiên ngẩn người nửa giây, đầu óc bỗng vang lên những tiếng ù ù.
—— Bút bi của quán bar bị hết mực, lúc nãy anh đã dùng chính cây bút máy mà Cố Lẫm Xuyên đánh rơi, vốn đang được anh cất trong túi trong áo vest, để ký tên.
Anh cảm thấy như bị sét đánh ngang tai, câm nín không thốt nên lời, chỉ biết ngây người nhìn trân trân vào Cố Lẫm Xuyên.
Một người có thể xấu tính đến mức nào, lúc này đã được thể hiện một cách trọn vẹn nhất. Anh không nói gì, Cố Lẫm Xuyên vậy mà cũng chẳng nói gì, một mặt thong thả nghịch chiếc thẻ tín dụng của anh, một mặt lật xem thực đơn rượu, tinh tuyển giữa vô vàn năm tuổi của dòng Whisky. Thậm chí tâm trạng hắn tốt đến mức thảo luận qua lại vài câu với nhân viên pha chế, cuối cùng gọi một chai đắt nhất, mà chỉ riêng phí mở chai quy đổi ra cũng đã ngốn cả vạn tệ.
Đợi đến khi làm xong tất cả những việc này, Cố Lẫm Xuyên mới quay đầu nhìn lại Thẩm Bích Nhiên.
Bất chợt, hắn khẽ cười: "Đùa em thôi."
"……?"
Thẩm Bích Nhiên thề rằng, Cố Lẫm Xuyên thời thiếu niên chưa bao giờ nở nụ cười đểu giả và giễu cợt đến thế, khiến anh rất muốn vứt bỏ phong độ, cưỡi lên người hắn rồi dẫm cho một trận ra trò giống như hồi còn nhỏ.
Rượu được mang lên, Cố Lẫm Xuyên đón lấy ly rượu, dưới ống tay áo vest, một ánh xanh lam thấu suốt thoáng hiện rồi biến mất.
Thẩm Bích Nhiên cảm thấy kỳ lạ, thấp thoáng thấy đó là một chiếc khuy măng sét bằng đá Sapphire, trông còn có chút quen mắt. Nhưng anh hồi tưởng một hồi không có kết quả, có lẽ chỉ là tình cờ liếc thấy trong trung tâm thương mại, hoặc từng chạm qua kiểu dáng tương tự khi giao thiệp qua lại.
Anh không nghĩ nhiều nữa, lạnh lùng nói: "Xem ra tâm trạng sếp Cố rất tốt, còn có thể đùa giỡn."
Cố Lẫm Xuyên lắc đầu: "Ngược lại thì có, bị nhiễm lạnh nên đau đầu, tâm trạng rất tệ, cho nên tìm em để phát tiết."
Thẩm Bích Nhiên chỉ coi như hắn nói nhảm, không nhìn hắn nữa. Cố Lẫm Xuyên cũng xoay ghế lại, cùng anh đối mặt với tủ rượu ở quầy bar, cổ tay khẽ xoay, hòa quyện rượu Whisky và đá trong ly, dùng giọng điệu tùy ý nhưng nghiêm túc nói: "Không uống không rượu của em, nói cho em một chuyện."
"Chuyện gì?"
Cố Lẫm Xuyên nhìn làn rượu: "Ngày đi đến nghĩa trang đó, lúc ở trên xe tôi đã nói dối."
Nhịp tim Thẩm Bích Nhiên khựng lại.
Nói dối chuyện gì? Hôm đó họ tổng cộng cũng chẳng nói được mấy câu. Những lời có hàm lượng thông tin nhất, chẳng qua là một câu "gọi nhầm" của anh, và một câu "cuộc gọi lạ" của Cố Lẫm Xuyên.
Cố Lẫm Xuyên uống cạn ly Whisky, thần sắc bình thản: "Có lẽ vì tôi mới nuôi một con mèo, bản thân cũng trở nên dễ bị kích ứng hay xòe móng vuốt, không biết có làm em bị thương không, nếu có, tôi xin lỗi."
Thẩm Bích Nhiên tức thì ngũ vị tạp trần, có lời gì đó xông đến đầu môi, nhưng lại chỉ có thể gắng gượng nuốt xuống, giống như nuốt chửng một nắm cát nóng bỏng, ngũ tạng lục phủ bị thiêu đốt đến khô héo.
"Thẩm Bích Nhiên." Cố Lẫm Xuyên gọi anh.
Thẩm Bích Nhiên ngơ ngác quay đầu lại, ánh mắt Cố Lẫm Xuyên dịu dàng, hòa quyện cùng tầm mắt anh: "Còn em thì sao, có từng lừa dối tôi chuyện gì không?""Sao em có thể lừa anh được?"
Thẩm Bích Nhiên mười bốn tuổi đã cao đến 176 cm, tuy vẫn thấp hơn Cố Lẫm Xuyên một cái đầu, nhưng vóc dáng mảnh khảnh, thanh thoát đã vô cùng nổi bật giữa những bạn bè cùng trang lứa. Những đường nét đáng yêu thời thơ ấu cuối cùng cũng nảy nở thành vẻ thanh tú khiến lòng người rung động, đôi mắt cười ấy trở thành niềm tương tư của ngày càng nhiều người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!