Bữa tiệc tối riêng tư dành cho giới thượng lưu của công ty Trần Huy quy tụ phân nửa anh tài trong giới giải trí. Xiêm y lộng lẫy, váy áo thướt tha, cả sảnh đường rực rỡ ánh sáng.
Thẩm Bích Nhiên không phải cổ đông của bất kỳ bên nào, cũng không phải người của công chúng, nhưng khi anh trong bộ vest nhạt màu cùng Tống Thính Đàn bước vào sảnh tiệc, thực sự đã thu hút không ít ánh nhìn. Thậm chí có người quản lý còn tiến lên thăm dò ý định gia nhập làng giải trí của anh, tất nhiên bị anh ôn tồn từ chối. Có điều việc đi cùng Tống Thính Đàn, được Bạch Dực chủ động chào hỏi, cộng thêm phong thái sang trọng mà không kiêu ngạo, dù chỉ chào hỏi xã giao qua loa một vòng, anh cũng đã nhận danh thiếp đến mỏi tay, WeChat kết bạn thêm hơn chục người, toàn là những nhân vật có tên tuổi.
Tống Thính Đàn dừng chân nghỉ tại khu vực ẩm thực, trêu chọc: "Nhìn xem, cậu chọn sai đường rồi kìa. Đặt cậu trên thương trường thì cùng lắm là được người ta ưu ái, chứ bước vào chốn danh lợi này mới thực sự là hô mưa gọi gió."
Thẩm Bích Nhiên gật đầu cảm ơn người phục vụ vừa đưa rượu, quay sang hếch cằm hỏi ngược lại tên bạn thân: "Thế cậu đã thấy bộ dạng của tôi trên thương trường bao giờ chưa?"
Tống Thính Đàn cùng anh cười đến híp cả mắt, cánh tay tựa vào nhau: "Tôi đi đối phó với mấy ông chủ vài câu, cậu tự tìm cái gì ăn đi. Lát nữa nếu tôi bị kéo vào sảnh nội bộ thì cậu không cần đợi tôi đâu."
Sảnh nội bộ là nơi tổ chức tiệc riêng cho khách VIP. Mặc dù bên ngoài đang tụ họp đầy danh lưu, nhưng những nhân vật thực sự có sức nặng sẽ không nán lại đây cả tối. Lát nữa, sau khi ban giám đốc hai bên làm xong thủ tục xã giao sẽ di chuyển vào tiệc riêng, Tống Thính Đàn là nhất ca của Trần Huy, rất có khả năng sẽ bị kéo vào ngồi cùng.
Thẩm Bích Nhiên đẩy nhẹ vào thắt lưng y, ra hiệu cho y mau đi làm việc. Sau đó, anh một mình dạo quanh khu ẩm thực, nhận thấy trà bánh và rượu nước đều được tuyển chọn cực kỳ xuất sắc, cách bài trí cũng rất có thẩm mỹ. Anh từng tham gia một bữa tiệc thương mại khác tại đây, so sánh với nơi này thì đúng là thô kệch không nhìn nổi.
Anh tùy tay lấy một chiếc bánh đậu đỏ bạch ngọc, kích thước vừa vặn một miếng, nhẹ nhàng nhấp một cái, lớp đậu đỏ mịn màng tan trong miệng, phảng phất hương mật hoa quế, thơm ngát kẽ răng. Cảm giác nhàm chán khi xã giao lập tức tan biến, anh đi quanh khu vực bánh ngọt vừa xem vừa nếm, lần lượt thử qua bánh đậu vàng, bánh đào tô, lòng đầy mãn nguyện. Lần cuối cùng được ăn điểm tâm Trung Hoa chuẩn vị thế này là hồi còn nhỏ, khi nhà họ Thẩm mời một bậc thầy điểm tâm về, tổ tiên người đó từng phục vụ tại cục điểm tâm của Ngự Thiện Phòng đời Thanh. Mấy món hôm nay vị y hệt hương vị khó quên năm nào, anh suýt thì nghi ngờ chúng được làm ra từ cùng một đôi bàn tay.
Xung quanh bỗng chốc yên tĩnh, Thẩm Bích Nhiên tay cầm tách trà quay đầu lại, khi nhìn thấy Cố Lẫm Xuyên, anh nhất thời không kịp phản ứng.
Một dịp nhỏ thế này vốn không nên thu hút được vị đại Phật này, ước chừng hắn cũng đi tháp tùng bạn bè giống như mình. Có điều, anh cùng lắm là giúp Tống Thính Đàn đỡ vài ly rượu, còn Cố Lẫm Xuyên thì thực sự là đến để chống lưng cho Bùi Nghiên Thanh.
Tại những nơi công cộng, Cố Lẫm Xuyên luôn xuất hiện cùng một đoàn người, trầm mặc mà đầy quyền uy. Hắn đi phía trước, Bùi Nghiên Thanh theo sau, trông cứ như Cố Lẫm Xuyên mới chính là nhà đầu tư thực sự của Trần Huy. Một nhóm giám đốc tiến lên nghênh đón, lúc bắt tay cũng hướng về phía Cố Lẫm Xuyên trước, thấy hắn không phản ứng gì mới lần lượt chuyển sang Bùi Nghiên Thanh.
Cố Lẫm Xuyên không đáp lại lời chào của bất kỳ ai, đi thẳng qua sảnh tiệc hướng về phía phòng bao riêng. Vệ sĩ đi cùng tách đám đông nghệ sĩ và quản lý cấp cao sang hai bên, dù ánh mắt họ đầy rẫy khát khao nhưng tuyệt đối không thể tiếp cận hắn nửa bước.
Khi đi ngang qua Thẩm Bích Nhiên, mắt Cố Lẫm Xuyên nhìn thẳng, lướt qua như không hề nhận ra sự hiện diện của anh. Thẩm Bích Nhiên cũng chỉ cụp mắt nhìn những món điểm tâm trên bàn, không để ánh nhìn đuổi theo bóng dáng tây trang giày da lịch lãm ấy.
Đợi đến khi đám đông khôi phục tiếng cười nói, chủ đề câu chuyện không ngoài dự đoán đều xoay quanh vị khách quý đầy bất ngờ này. Thẩm Bích Nhiên tìm một góc khuất để hưởng chút thanh tịnh, bàn ăn trước mặt từ điểm tâm Trung Hoa đã đổi sang sashimi Nhật Bản. Anh thích cá ngừ vây xanh, nên chọn phần bụng lớn có kết cấu mềm và dày nhất, gắp liền mấy miếng vào miệng như để trấn an tinh thần.
Mùi hương gỗ pha lẫn mộc lan thoang thoảng bỗng chốc lại gần: "Không phải nói là chuyển sang ăn chay rồi ư?"
Thẩm Bích Nhiên cứng đờ người, Cố Lẫm Xuyên chẳng biết từ lúc nào đã từ sảnh nội bộ quay trở ra, đứng cùng anh trong góc tối mờ ảo này, vệ sĩ canh giữ cách đó vài mét.
Bị bắt quả tang chuyện nói một đằng làm một nẻo, Thẩm Bích Nhiên chỉ đành cười gượng: "Mấy ngày đó đúng là tôi có ăn chay."
Cố Lẫm Xuyên nhếch môi: "Trong miệng em chẳng có lấy một câu nói thật."
Thẩm Bích Nhiên bị mỉa mai nhưng cũng không thấy oan ức gì, từ khi gặp lại đến nay, anh đúng là chưa từng nói với Cố Lẫm Xuyên được mấy câu thật lòng.
Jeff cầm bộ đồ ăn của Cố Lẫm Xuyên đi tới, hắn tùy ý xua tay, cầm lấy chiếc đĩa sứ bên cạnh Thẩm Bích Nhiên, cũng nếm thử hai miếng cá mà anh vừa khen ngợi, bâng quơ hỏi: "Khẩu vị vẫn ổn chứ?"
Thẩm Bích Nhiên gật đầu, chỉ về phía khu đồ ngọt: "Bên kia có điểm tâm Trung Hoa, ngon lắm."
"Bữa tiệc tối này coi như Bùi Nghiên Thanh và Trần Huy cùng đăng cai. Cậu ta không nhận quà mừng của tôi, chỉ nhờ tôi tìm giúp một đội ngũ tổ chức tiệc đáng tin cậy." Cố Lẫm Xuyên dùng giọng điệu như đang tán gẫu: "Lúc nhỏ em từng nếm qua tay nghề của vị sư phụ điểm tâm này một lần rồi, vừa hay mấy năm trước ông nội đã thuê ông ấy về nhà bên Đức, tôi lướt qua danh sách khách mời, thấy có tên em nên bảo người đón ông ấy sang đây.
Nếu em cảm thấy ngon miệng hơn một chút, thì cũng coi như lão tiên sinh không uổng công bay một chuyến."
Thẩm Bích Nhiên ngẩn người một lát mới hiểu ra, tức thì bị sự tùy hứng của giới siêu giàu làm cho chấn động. Cả một phen kỳ công này hóa ra đều dành cho anh, nhưng Cố Lẫm Xuyên lại nói bằng giọng nhẹ tênh, khiến lòng anh lúc thì thấy đầy ắp, lúc lại thấy trống rỗng, hồi lâu không nói nên lời. Cố Lẫm Xuyên cũng không đợi anh đáp lời, hắn đưa tay lướt qua món lươn nướng trước mặt, hướng về phía dãy bát sứ nhỏ tráng men xanh thiên thanh: "Cua tuyết thạch giấm thủy vân chắc cũng hợp khẩu vị của em đấy, nếm ——"
"Bích Nhiên."
Đôi đũa đang gắp thức ăn của Cố Lẫm Xuyên khựng lại một nhịp, nhưng hắn vẫn chọn ra một chiếc bát nhỏ có màu men đều nhất đặt trước mặt Thẩm Bích Nhiên, sau đó mới ngước mắt nhìn vị khách không mời mà đến.
Lần trước ở hầm xe, Bạch Dực chưa biết thân phận của Cố Lẫm Xuyên, lần này biết rồi anh ta vẫn giữ vẻ mặt không nóng không lạnh đó, chỉ khẽ gật đầu với đối phương rồi nghiêng người về phía Thẩm Bích Nhiên: "Sao cậu lại trốn ở đây một mình thế này?"
Cố Lẫm Xuyên liếc nhìn Jeff một cái.
Jeff cười gượng, trong lòng kêu khổ không thôi. Bạch Dực là một cổ đông nhỏ của Trần Huy, lại còn là đạo diễn lớn, vừa rồi vẫn luôn bàn chuyện chính sự với Bùi Nghiên Thanh. Lúc nãy Bùi Nghiên Thanh chỉ tay về hướng này, anh ta và vệ sĩ đều tưởng Sếp Bùi muốn giới thiệu Bạch Dực cho Cố Lẫm Xuyên nên không ngăn cản, ai dè người ta lại nhắm thẳng vào vị kia mà tới.
Cú nghiêng người này của Bạch Dực khiến khoảng cách giữa anh ta và Thẩm Bích Nhiên dường như hơi quá gần. Nhưng sau vụ Glance, Thẩm Bích Nhiên cảm thấy họ cũng coi như là người mình nên vẫn đứng yên không nhích ra, mỉm cười đáp: "Thính Đàn nói tôi không cần lo gì cả, cứ lấp đầy bụng là được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!