Chương 9: Mùa đông năm 2023 (5) - Thịnh Sấm, lần này nhất định cậu không được bỏ lỡ cô ấy

Trên đường trở về sau khi đưa Hạ Đình về nhà, Thịnh Sấm nhận được một cuộc điện thoại.

Là Phó Thành Dục gọi tới.

"Đi T. Space không?" Phó Thành Dục hỏi ở đầu dây bên kia điện thoại

Thịnh Sấm thuận miệng hỏi: "Ngày mai không bay?"

Phó Thành Dục đáp: "Nghỉ ngơi."

"Có đi hay không?" Anh ta lại hỏi.

Lúc này tâm trạng của Thịnh Sấm không được tốt, cũng muốn uống vài ly thế là đồng ý: "Nửa tiếng."

"Ok." Phó Thành Dục nói: "Chờ cậu ở phòng bao."

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Thịnh Sấm quay đầu xe trước giao lộ đến T. Space.

T. Space là quán bar cao cấp, sản nghiệp nhà họ Đường.

Bởi vì là quán bar của nhà mình nên thỉnh thoảng Đường Quất Ảnh cũng sẽ đến uống chút rượu, nghe vài bài nhạc để thư giãn đầu óc.

Thịnh Sấm và Phó Thành Dục đều là khách VIP ở đây chỉ là Thịnh Sấm không thường xuyên lui tới, chỉ có Phó Thành Dục khi rảnh sẽ ghé.

Lúc Thịnh Sấm bước vào phòng bao, Phó Thành Dục đã gọi người mở hai chai Remy Martin XO, ánh sáng trong căn phòng mờ ảo, những bài hát êm dịu vang lên.

Anh cởi áo khoác, tiện tay đưa cho nhân viên phục vụ, đi tới ngồi xuống rồi hỏi: "Sao tự nhiên tìm tôi uống rượu?"

Phó Thành Dục cười: "Hâm nóng tình cảm."

"Tôi với cậu có tình cảm gì mà cần hâm nóng chứ." Thịnh Sấm thờ ơ nói.

Chờ phục vụ rót rượu cho hai người xong, anh nâng ly lên uống một hơi cạn sạch.

Phó Thành Dục cảm thấy là lạ, nhíu mày bật cười đánh giá vẻ mặt lạnh lùng của Thịnh Sấm: "Ai chọc giận cậu rồi? Sao tức giận thế?"

Thịnh Sấm phun ra một câu: "Không ai cả."

Phó Thành Dục ồ một tiếng: "Vậy lát nữa tôi phải đi hỏi chị gái của cậu rồi, hẳn là cô ấy biết rõ chuyện của cậu."

Thịnh Sấm hừ lạnh, thẳng thắn nói: "Muốn gặp chị tôi thì cứ nói thẳng, đừng lấy tôi ra làm cái cớ."

Phó Thành Dục nhấp một ngụm rượu, không nhịn được hỏi: "Gần đây cô ấy có tới đây không?"

"Sao mà tôi biết được?" Thịnh Sấm nói: "Tôi không phải vệ sĩ ngày ngày đi theo chị ấy."

Sau đó bất mãn hỏi lại: "Anh gọi tôi tới đây chỉ để hỏi cái này?"

"Chủ yếu vẫn muốn tìm cậu uống rượu giết thời gian," Phó Thành Dục nói đến đây lại nhìn Thịnh Sấm cười nói: "Xem ra là tìm đúng người rồi, nhìn đi, cậu cần uống chút rượu đó."

"Sao?" Phó Thành Dục hỏi Thịnh Sấm: "Gặp vấn đề nan giải gì?"

Thịnh Sấm nhíu chặt lông mày, lại nghĩ tới lúc Hạ Đình đứng trên bậc thang, cúi xuống nhìn anh, vẻ mặt rất nghiêm túc hỏi anh có phải tìm cô để nhờ giúp đỡ hay không.

"Tôi…" Thịnh Sấm nửa muốn nói nửa không, mãi sau mới nói ra được với Phó Thành Dục: "Tôi gặp cô ấy rồi."

Phải mất một lúc Phó Thành Dục mới phản ứng lại được, sau đó nhanh chóng hiểu "cô ấy" mà Thịnh Sấm nhắc đến là ai.

"Cô gái mà cậu thích hồi cấp ba?" Phó Thành Dục nhìn chằm chằm vào gương mặt không vui của Thịnh Sấm, bỗng nhiên đau lòng hỏi: "Sấm này, có phải cậu tận mắt nhìn thấy cô ấy…bên cạnh cô ấy có một người đàn ông khác?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!