Chương 7: Mùa xuân năm 2015 (1) - Chờ khi cơn mưa này ngừng thì sẽ không thích cậu nữa

Ngày 24, tháng 03, năm 2015.

Hôm nay là thứ ba, đến phiên Hạ Đình trực nhật, cho nên sau khi tan học, Hạ Đình không rời trường ngay lập tức.

Sau khi chuông tan học reo, mọi người rời khỏi chỗ ngồi trong tích tắc, lần lượt ra khỏi phòng học. Còn Hạ Đình ngồi trên ghế, từ từ dọn sách vở bỏ vào trong balo.

Chờ đến khi cô cất hết vào trong balo thì các bạn đã về gần hết.

Lúc này Hạ Đình mới đứng dậy đi lau bảng, dọn sạch bàn giáo viên, sau đó là quét lớp và đổ rác.

Mấy ngày nay ở Ngô Thành thường xuyên có mưa rơi, cũng bởi vì Ngô Thành mưa nhiều nên trong hộc bàn ở lớp của Hạ Đình luôn có sẵn một cái ô để che.

Sáng nay lúc đi học trời đổ mưa to nên cô cầm một chiếc ô dài trong suốt che từ nhà đến trường, cô cũng chuẩn bị lát nữa mang chiếc ô hồi sáng về nhà.

Trực nhật ngày mưa những chuyện khác đều ổn, chỉ có chuyện đổ rác là hơi khó khăn hơn chút.

Thùng rác ngoài lớp học được bao bằng một chiếc túi rác đen, rác rưởi bên trong lúc này đã sắp tràn ra.

Mà bãi rác của trường học thì ở phía khác, cách tòa nhà giảng dạy rất xa.

Với thời tiết này mà không che ô thì chắc chắn sẽ bị ướt hết người, nhưng nếu che ô thì…trong thùng rác nhiều rác như vậy, một tay cô không thể xách đi được.

Việc kéo lê túi rác càng không khả thi, nó sẽ làm túi rác bị rách mất.

Cuối cùng Hạ Đình cũng chỉ có thể chọn đội mưa đi vứt rác.

Chỉ là Hạ Đình không ngờ lúc cô xách túi rác đi xuống cầu thang sẽ gặp Thịnh Sấm đang dựa vào vách tường ở dưới mái hiên đang nói chuyện điện thoại.

Cậu nói với người ở bên kia đầu điện thoại: "Đi qua đây xa lắm, đừng đến."

Mặc dù tiếng mưa rơi rất to nhưng Hạ Đình vẫn nghe thấy tiếng người nói chuyện với cậu từ phía đầu dây bên kia là giọng của con gái.

Cô không muốn nghe lén người khác nói chuyện điện thoại nhưng cũng không dám dừng lại ở trước mặt cậu.

Hạ Đình lập tức bước xuống cầu thang, hai tay xách túi rác, bước chân loạng choạng đi vào trong màn mưa.

"Ừ, cúp máy đây." Lúc Thịnh Sấm nói những lời này với Đường Quất Ảnh ở đầu dây bên kia, ánh mắt từ đầu đến cuối nhìn chằm chằm vào bóng dáng ướt sũng nước mưa của Hạ Đình.

Một giây sau, Thịnh Sấm nhìn thấy Hạ Đình bỗng nhiên dừng lại.

Túi rác bị rách.

Rác rưởi bên trong bỗng chốc rơi hết ra đường.

Cô quay người, cúi người không biết nên làm gì, một lát sau đó vội vàng chạy về phía lớp.

Thịnh Sấm biết Hạ Đình định về lớp lấy chổi, cây hốt rác với túi rác mới, anh vừa định xoay người lên lầu thì bỗng có một tiếng huýt sáo đột nhiên truyền đến từ phía trên.

Thịnh Sấm ngẩng đầu nhìn về phía tiếng huýt sáo vang lên, trước lan can của lớp 10/4 hệ quốc tế, Thịnh Việt nhếch môi cười khiêu khích vẫy tay với Thịnh Sấm.

Trong tay cậu ta còn cầm một lon cocacola.

Thịnh Sấm ép bản thân phải đứng yên tại chỗ.

Cậu dựa vào tường lần nữa, vô cảm ngước mắt lên nhìn Thịnh Việt đang uống cocacola ngạo nghễ cúi xuống nhìn cậu.

Hạ Đình chạy tới, ngang qua trước mặt Thịnh Sấm, nhanh chóng chạy về phòng học.

Cô cầm cây chổi, cây hốt rác cùng với túi rác mới chạy vào trong màn mưa lần nữa rồi dọn sạch sẽ đống rác kia vào trong túi rác mới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!