Sau khi nhân viên phục vụ đưa đến bàn, Hạ Đình cởi áo và khăn quàng cổ ra rồi để xuống chỗ trống bên cạnh.
Lúc này Thịnh Sấm mới thấy cô mặc một chiếc áo len dệt kim màu trắng.
Giống như chiếc áo len trắng anh đang mặc, đều là áo cổ lọ.
Anh cởi áo khoác lông màu đen ra, nói với nhân viên phục vụ đang đổ nước dùng: "Làm ơn lấy cho chúng tôi hai cái tạp dề, cảm ơn."
Nhân viên phục vụ đáp lại: "Vâng, anh chờ chút ạ."
Ngay sau đó, nhân viên phục vụ mang tạp dề đến đưa cho Thịnh Sấm và Hạ Đình.
Lúc này Thịnh Sấm đang bảo Hạ Đình gọi món cô muốn ăn.
Nhân viên phục vụ đứng bên cạnh nói: "Anh chị muốn gọi lẩu gì ạ? Em sẽ chốt nước lẩu trước, một lúc nữa có thể phục vụ luôn ạ."
Hạ Đình ngẩng đầu nhìn Thịnh Sấm, khẽ hỏi: "Cậu ăn cay được không?"
Thịnh Sấm nói: "Có thể."
"Vậy chúng ta gọi một lẩu cay, một lẩu nấm nhé?" Hạ Đình hỏi ý kiến của anh.
Thịnh Sấm gật đầu đồng ý: "Được."
Sau khi chọn được lẩu xong, Hạ Đình tiếp tục cúi đầu chọn đồ ăn thả lẩu.
Chẳng bao lâu sau, cô đưa máy tính bảng cho Thịnh Sấm, cười nhẹ nói: "Tớ gọi đủ rồi, cậu xem cậu có muốn ăn gì không rồi gọi thêm."
Thịnh Sấm cầm máy tính bảng từ trong tay Hạ Đình, nhân cơ hội gọi món ăn để nhìn một lượt các món cô đã gọi.
Muốn biết cô thích ăn gì.
Khi ăn, Thịnh Sấm luôn luôn chăm sóc đến Hạ Đình, trước khi cô tự mình gắp đồ ăn thì anh đã dùng đũa chung gắp đồ ăn vào trong chén giúp cô.
Ly nước của cô không bao giờ cạn đến đáy bởi vì anh luôn châm nước giúp cô.
Anh chăm chút cho cô một cách tỉnh bơ, dường như chỉ là thuận tay mà thôi.
"Cậu học đại học ở đâu?" Giọng điệu của Thịnh Sấm bình bình, tựa như chỉ đang hỏi vài câu bâng quơ với Hạ Đình.
Hạ Đình trả lời anh: "Bắc Kinh, Đại học Khoa học Chính trị và pháp luật Trung Quốc, chuyên ngành luật."
Nói xong, cô nhất thời chớp mắt vì chột dạ.
Có lẽ là do nguyên nhân lúc đầu cô muốn học đại học ở Bắc Kinh là vì anh nói thích Bắc Kinh.
Thịnh Sấm quả thực không biết sau khi tốt nghiệp cấp ba thì cô học đại học nào, chuyên ngành nào.
Bởi vì sau mùa hè năm đó đến khi thi đại học xong, cô không hề online QQ và từ ngày đó trở đi QQ của cô cũng không có trạng thái mới nào.
Phải mất một lúc lâu sau Thịnh Sấm mới phản ứng lại, chắc hẳn cô không còn nhớ QQ này nữa.
Không phải không nhớ số QQ mà chính là không lấy lại được nữa.
"Sao không phát triển ở Bắc Kinh thế?" Thịnh Sấm khách quan thành thật nói: "Cậu ở lại Bắc Kinh thì cơ hội thăng tiến càng nhiều."
Hạ Đình bất đắc dĩ cười nói: "Ban đầu tớ làm trong một công ty luật ở Bắc Kinh nhưng sau khi làm được một thời gian thì phát hiện bản thân muốn trở thành kiểm sát viên hơn là một luật sư."
"Nên trở về quê thi công chức." Hạ Đình trêu chọc nói: "Tận cùng vũ trụ là thi công chức."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!