Chương 4: Mùa hè năm 2015 (1) - Tôi rất thích cô ấy

Thực ra Hạ Đình giỏi văn hơn nhưng cuối cùng cô vẫn chọn khối khoa học tự nhiên.

Mà nguyên nhân thúc đẩy cô chọn khối tự nhiên không phải trường THPT Ngô Thành 1 coi trọng khối khoa học tự nhiên, cũng không phải do Thịnh Sấm.

Cô thậm chí còn không biết Thịnh Sấm sẽ chọn khối tự nhiên, càng không nghĩ tới cô và Thịnh Sấm đều chọn lớp vật – địa, đều được xếp vào lớp vật – địa 3.

Chỉ là cô nóng nảy, muốn nhìn bố mẹ phản ứng thế nào khi thấy cô chuyển sang khối tự nhiên mà thôi.

Trước khi nghỉ Tết dương lịch, nhà trường đã phát cho học sinh danh sách chọn nguyện vọng, chủ nhiệm lớp kêu mọi người mang về nhà, nhân ngày nghỉ lễ nói chuyện với bố mẹ rồi sau đó nộp lại bảng nguyện vọng.

"Điền bảng nguyện vọng cho cẩn thận nhé." Trước khi ra khỏi lớp, chủ nhiệm lớp vẫn liên tục căn dặn: "Hầu như năm nào cũng có phụ huynh đến trường vì chuyện chọn khối này, tất cả mọi người về nhà thảo luận với phụ huynh thật kỹ rồi mới điền vào bảng biết chưa?"

Bên dưới vang lên vài tiếng "Dạ" thưa thớt.

"Được rồi, tan học, về nhà nhanh đi." Chủ nhiệm lớp bất đắc dĩ nói, "Nghỉ Tết dương lịch vui vẻ."

Lúc này tiếng học sinh đáp lại chủ nhiệm lớp tràn ngập sức sống: "Chúc cô nghỉ Tết dương lịch vui vẻ!"

Hạ Đình ngồi tại chỗ thu dọn sách vở, sau khi chắc chắn mang đủ vở bài tập làm trong kỳ nghỉ lễ xong mới kéo khóa lại, đứng dậy rời khỏi lớp học.

Hôm nay tuyết rơi, ngoại trừ con đường đã được dọn tuyết thì xung quanh chỉ một màu trắng trơn.

Sân trường tràn ngập học sinh nô nức ra về, Hạ Đình đi ra khỏi trường theo dòng người, sau đó từ tốn đi đến trạm xe buýt cách đó không xa.

Trong lúc vừa đi trên con đường với hàng cây ngô đồng phủ đầy tuyết trắng vừa nghĩ về việc nói với bố mẹ cô muốn học khối xã hội, ánh mắt Hạ Đình đột nhiên dừng lại.

Cô nhìn thấy Thịnh Sấm đang đi ra khỏi trường.

Kỳ lạ thay, ánh mắt của cô như thể được thiết kế tự động khóa chặt vào Thịnh Sấm.

Rõ ràng trong tầm mắt cô có vô số người, ở cổng trường cũng có một biển người đang ùa ra thế mà cô có thể nhắm chính xác bóng dáng của cậu.

Thịnh Sấm mặc áo khoác đồng phục mùa đông, vẫn giữ mái tóc đầu đinh ngắn củn, cặp sách màu đen đeo hờ hững trên vai trái.

Hai tay của cậu đút trong túi áo, gương mặt không biểu cảm hứng lấy gió lạnh.

Một giây sau, Thịnh Sấm chợt mỉm cười.

Đây là lần đầu tiên Hạ Đình nhìn thấy cậu cười rạng rỡ và trong trẻo như vậy.

Cô tò mò nhìn theo ánh mắt của cậu, sau đó nhìn thấy một cô gái mặc đồng phục trường thượng lưu đang đứng cạnh một chiếc xe Audi đen đang vẫy tay không ngừng với cậu.

Hạ Đình tận mắt nhìn thấy Thậm Sấm nhanh chóng chạy đến trước mặt cô bạn đó.

Cô gái ấy lấy ra một chiếc mũ len rất thời thượng từ trong túi giấy, ngay lập tức, Thịnh Sấm cúi thấp đầu phối hợp, đồng thời cầm lấy túi giấy từ tay bạn gái kia, để cho bạn gái đó đội mũ len cho cậu.

Sau đó cô gái ấy còn vỗ nhẹ nhẹ vào đầu của cậu.

Tương tác giữa hai người rất tự nhiên và thân mật.

Chẳng biết tại sao, Hạ Đình đột nhiên cảm thấy khó chịu trong lòng.

Có một loại cảm xúc vô cùng xa lạ đang bủa vây lấy trái tim cô.

Lại sau đó nữa, cô nhìn thấy Thịnh Sấm lên xe theo cô gái đó.

Chiếc xe Audi khởi động rồi từ từ rời đi.

Thịnh Sấm ngồi trong xe nghiêng đầu nhìn ra ngoài đường chỗ trạm xe buýt đối diện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!