Sau khi kết thúc cuộc gọi video, Đàm Anh Vân nhắn tin cho Hạ Đình qua WeChat, hỏi cô có dự định gì cho kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh mùng 1 tháng 10, bà còn cô có muốn đến Bắc Kinh chơi không.
Phải đến khi nhờ Thịnh Sấm mang điện thoại vào phòng ngủ, Hạ Đình mới nhìn thấy tin nhắn của mẹ mình. Lúc này đã gần hai tiếng trôi qua kể từ khi Đàm Anh Vân gửi tin.
Hiện tại, Hạ Đình và Thịnh Sấm vẫn chưa quyết định sẽ đi đâu chơi trong dịp Quốc Khánh. Lời mời của mẹ khiến cô nảy ra ý định đưa Thịnh Sấm về ra mắt bà ấy.
Trước khi trả lời mẹ, Hạ Đình quay sang hỏi Thịnh Sấm: "Thịnh Sấm, lễ Quốc Khánh anh có muốn đến Bắc Kinh không?"
Anh nhướng mày, mỉm cười đáp: "Được thôi."
Hạ Đình lại hỏi: "Đến lúc đó, em dẫn anh đi ăn cơm với mẹ em, anh cũng "được" chứ?"
"Cũng "được"." Anh ôm cô vào lòng, vòng tay qua người cô, rồi nghiêng đầu hôn nhẹ lên má cô, khóe miệng mỉm cười nói với cô: "Anh cầu còn không được."
Sau khi xác định suy nghĩ của anh, Hạ Đình liền trả lời mẹ.
Cô đã đồng ý với Đàm Vân Anh sẽ đến Bắc Kinh chơi vào dịp Quốc Khánh, đồng thời còn chủ động nói sẽ đưa Thịnh Sấm về gặp gia đình.
Vé máy bay và khách sạn đều do Thịnh Sấm lo liệu. Những việc này vốn dĩ không cần anh bận tâm, trợ lý sẽ giúp anh chuẩn bị chu toàn. Nhưng lần này, anh không nhờ ai can thiệp, từ việc đặt vé máy bay, khách sạn, cho đến xe đón tại sân bay, tất cả đều tự tay anh sắp xếp.
Do đã quyết định đi Bắc Kinh vào ngày mùng 1 tháng 10 nên Thịnh Sấm còn đặc biệt làm hẳn một kế hoạch du lịch trong khoảng thời gian này. Sau khi bàn bạc với Hạ Đình và xác định rõ những địa điểm mà cả hai muốn đến, cần mua vé thì mua vé, cần đặt trước thì đặt trước, mọi thứ đều được sắp xếp chu toàn.
Trưa ngày mùng 1 tháng 10, Hạ Đình và Thịnh Sấm đáp chuyến bay từ Ngô Thành, hai tiếng sau hạ cánh tại sân bay thủ đô Bắc Kinh.
Đợi đến khi cả hai bắt xe về khách sạn và làm thủ tục nhận phòng xong thì đã là hơn ba giờ chiều.
Căn phòng mà Thịnh Sấm đặt là loại phòng suite. Vừa bước vào, Hạ Đình đã đi thẳng tới ghế sofa trong phòng khách, uể oải ngồi phịch xuống ghế sofa rồi cầm điện thoại nhắn tin thông báo cho mẹ rằng họ đã đến nơi.
"Vẫn còn sớm, em có muốn ngủ một lát không?" Thịnh Sấm hỏi.
Hạ Đình lắc đầu, trả lời: "Không sớm nữa đâu. Em cần tắm rửa rồi chuẩn bị. Từ khách sạn đến chỗ mẹ em cũng mất khoảng một tiếng, đó là trong trường hợp không tắc đường."
"Em ngồi nghỉ chút, lát nữa sẽ đi tắm." Cô nói.
Thịnh Sấm ngồi xuống bên cạnh, kéo cô vào lòng, cùng Hạ Đình nghỉ ngơi.
Một lát sau, khi Hạ Đình đứng dậy định đi vào phòng tắm thì Thịnh Sấm trực tiếp bế cô lên.
"Anh làm gì thế?" Cô theo phản xạ ôm lấy cổ anh.
Thịnh Sấm cười đáp: "Tắm cùng nhau."
Hai người cùng nhau tắm rửa. Sau đó, Thịnh Sấm sấy khô tóc cho Hạ Đình. Khi họ chuẩn bị xong xuôi mọi thứ và rời khách sạn thì bầu trời đã ngả tối.
Khi Thịnh Sấm và Hạ Đình đến nhà Đàm Anh Vân thì đã gần 7 giờ tối.
Người ra mở cửa cho họ là một cậu nhóc nhỏ xíu.
"Chị, anh rể!" Giọng của Trần Khang Lạc non nớt nhưng vang dội.
Thịnh Sấm nghe cậu bé gọi mình là "anh rể" mà vô cùng thích thú. Anh đưa cho Trần Khang Lạc những món quà đã mua: một con robot biến hình, xe ô tô điều khiển thông minh, và bộ Lego máy bay.
"Đây là quà mà anh và chị chọn cho em, có thích không?"
"Thích ạ!" Trần Khang Lạc vui sướng ôm lấy những món đồ chơi thuộc về mình, reo lên "Cảm ơn chị và anh rể!"
Thịnh Sấm nghiêng đầu, khẽ thì thầm bên tai Hạ Đình: "Cậu bé gọi anh là "anh rể" đấy!"
Hạ Đình bị giọng điệu không có tiền đồ của anh chọc cười, lén đẩy nhẹ cánh tay anh một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!