Chương 27: Ngoại truyện: Xin anh, hãy sở hữu em

Tối hôm sau, mong muốn được ăn tối cùng Hạ Đình của Thịnh Sấm lại một lần nữa không thành.

Bởi vì Hạ Đình phải tăng ca.

Nhưng việc không thể ăn tối cùng nhau không có nghĩa là không thể gặp nhau.

Khoảng hơn chín giờ tối hôm đó, Hạ Đình bước ra khỏi viện kiểm sát và bước lên một chiếc xe hơi màu đen đang đậu bên lề đường.

"Rain!" Vừa lên xe, Hạ Đình đã vui vẻ gọi tên chú cún nhỏ đang được Thịnh Sấm ôm trong lòng.

Thịnh Sấm đưa chú cún cho Hạ Đình. Cô ngồi xuống bên cạnh anh, lập tức ôm lấy chú cún và nhẹ nhàng vuốt ve.

Người tài xế ở ghế trước khởi động xe, sau đó hỏi: "Ông chủ, về bên nào đây?"

Hạ Đình không ngờ tài xế lại hỏi như vậy, cô thoáng sửng sốt.

Thịnh Sấm cũng hơi ngừng lại một chút rồi mới đáp: "Về chỗ của Đình Đình."

Trần Tượng Thụ đáp: "Vâng."

Chủ đề này khiến Hạ Đình cảm thấy vừa lúng túng vừa ngại ngùng, không cách nào giữ được sự tự nhiên khi đối diện với Thịnh Sấm nên chỉ đành cúi đầu chơi đùa với chú cún trong lòng.

Ngược lại, Thịnh Sấm rất bình tĩnh. Anh cầm hộp trái cây đã chuẩn bị sẵn cho Hạ Đình, mở ra rồi đưa cho cô.

"Ăn chút trái cây không?" Thịnh Sấm khẽ hỏi.

Hạ Đình nnhững miếng dưa hấu, xoài và dưa lưới đã được cắt gọn gàng trong hộp, cô mỉm cười nhận lấy, theo thói quen nói một câu: "Cảm ơn."

Thịnh Sấm bất lực thở dài: "Với anh mà em còn phải nói cảm ơn sao?"

Lúc này Hạ Đình mới nhận ra, câu "cảm ơn" mà cô vừa buột miệng nói ra khi lọt vào tai anh lại xa cách đến vậy.

Cô khẽ giải thích: "Em quen rồi..."

Không để Thịnh Sấm nói thêm gì, Hạ Đình đã dùng chiếc dĩa trong hộp xiên một miếng dưa hấu rồi đưa đến trước miệng anh. Cô nhẹ giọng cầu tha thứ: "Sau này em sẽ chú ý hơn, anh đừng chấp nhặt với em nhé."

Thịnh Sấm cúi đầu nhìn cô, đôi mắt mang theo ý cười.

Rồi anh khẽ cong khóe môi, nhận lấy miếng dưa hấu cô đút vào miệng.

Sau đó, Thịnh Sấm chăm chú nhìn Hạ Đình xiên một miếng dưa hấu khác rồi từ tốn ăn từng chút một.

Hai người đã dùng chung một chiếc dĩa.

Như thể là một nụ hôn gián tiếp.

Thịnh Sấm cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ.

Anh đưa tay nhấn một nút, tấm ngăn giữa hàng ghế trước và sau tự động từ từ hạ xuống.

Hạ Đình còn đang ngạc nhiên vì tấm ngăn đột ngột hạ xuống, thì đã bị Thịnh Sấm bất ngờ hôn nhẹ lên má.

Cô ngơ ngác quay đầu nhìn anh, ánh mắt lập tức va phải đôi mắt đen sâu thẳm như màn đêm của anh.

Hạ Đình cảm thấy bản thân như bị ánh mắt quá đỗi thâm trầm của anh cuốn lấy, giống như cô đột nhiên rơi vào một đại dương sâu thẳm, còn ánh nhìn của anh chính là những làn sóng biển cuộn trào.

Thịnh Sấm đưa tay lên, nhẹ nhàng dùng mu bàn tay xoa xoa gương mặt đang nóng bừng của cô, sau đó anh nâng mặt cô lên, cúi đầu hôn xuống.

Lần này môi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!