Chương 26: Ngoại truyện: Không phải là điều không thể

Vì câu nói của Hạ Đình nên Thịnh Sấm không nỡ buông cô ra.

Anh cúi người ôm chặt lấy cô.

Mãi cho đến khi Hạ Đình khẽ đẩy nhẹ anh một cái thì Thịnh Sấm mới dần dần nới lỏng vòng tay, đứng thẳng người.

Nhưng tay anh vẫn nắm chặt lấy tay cô không chịu buông.

Ngay sau đó, anh kéo chiếc ghế cao bên cạnh, ngồi xuống cạnh cô.

Thịnh Sấm nắm lấy những ngón tay thon dài của Hạ Đình, khẽ bóp nhẹ phần đầu ngón tay, vừa chơi đùa vừa tò mò hỏi: "Đình Đình, hồi cấp ba em bắt đầu thích anh từ khi nào thế?"

Hạ Đình còn chưa kịp trả lời, Thịnh Sấm đã chủ động nói trước: "Anh thì ngay lần đầu tiên gặp em, anh đã cảm thấy cực kỳ tò mò về em rồi."

Hạ Đình mỉm cười, đôi mắt cong cong nhìn anh, đáp lại: "Em biết, chị gái anh đã kể với em rồi."

Thịnh Sấm nói: "Vậy em cũng nói cho anh nghe đi. Anh muốn biết cảm giác khi em thích anh như thế nào."

"Cụ thể là lúc nào thì em không nhớ rõ lắm."Hạ Đình hơi trầm ngâm, cố gắng nhớ lại, sau đó dịu dàng nói: "Từ cái lần ngày thứ hai sau khi khai giảng, khi em đi nhầm vào lớp học và tình cờ nhìn thấy anh, sau đó... Âm thầm chú ý đến anh trở thành một thói quen mà em không hề nhận ra."

"Ngày mà em thực sự nhận ra mình thích anh là hôm lần đầu tiên thấy chị gái anh đi tìm anh." Khi nói đến chuyện này Hạ Đình chợt khẽ cười, có vẻ như là bởi vì cô đã ngốc nghếch nghĩ rằng chị gái của anh chính là bạn gái của anh. "Khi đó, em đứng ở trạm xe buýt đợi xe thì tình cờ nhìn thấy hai người bên kia đường. Anh cúi người, còn chị gái anh thì giúp anh đội mũ.

Đó cũng là lần đầu tiên em thấy anh cười."

Hạ Đình ngước mắt lên nhìn Thịnh Sấm, vẻ mặt nghiêm túc nói với anh: "Thịnh Sấm, anh cười lên thật sự rất đẹp."

Thịnh Sấm không chớp mắt, chăm chú nhìn cô thật kỹ. Nghe câu nói ấy, khóe môi Thịnh Sấm khẽ cong nở một nụ cười.

Anh vẫn nhớ ngày hôm đó.

Hôm đó, Ngô Thành có tuyết rơi.

Nhưng anh lại chẳng thể nói với cô một câu: "Hạ Đình, tuyết rơi rồi."

Thậm chí, anh còn chẳng thể chủ động nói với cô dù chỉ một chữ.

Hạ Đình rõ ràng cũng nhớ lại hôm đó tuyết rơi, thậm chí cô còn nhớ ra cả tên trên QQ và dòng trạng thái trên WeChat của anh.

Cô khẽ đung đưa những ngón tay đang đan vào nhau của hai người, rồi gọi anh: "Thịnh Sấm."

Giọng Thịnh Sấm trầm thấp, khẽ đáp: "Ừ?"

Hạ Đình tò mò hỏi anh: "Tại sao tên trên QQ của anh lại là snowed, còn dòng trạng thái trên WeChat lại là snowing vậy?"

Thịnh Sấm không trả lời trực tiếp câu hỏi mà hỏi ngược lại cô: "Đình Đình, em còn nhớ hôm chị gái anh đến tìm anh, sau khi anh và chị rời đi, trời bắt đầu có tuyết rơi không?"

Hạ Đình khẽ gật đầu.

Cô nhớ rất rõ.

Rõ đến từng chi tiết.

Bởi hôm đó đối với Hạ Đình là một ngày vô cùng đặc biệt.

Ngày hôm ấy, cô nhận ra cảm xúc trong lòng mình, đồng thời cũng hiểu rõ rằng tình cảm ấy sẽ chẳng bao giờ có kết quả.

Chính vì vậy, cô cũng khắc sâu ấn tượng về thời tiết hôm ấy.

"Khi ngồi trong xe, vừa nhìn thấy tuyết bắt đầu rơi bên ngoài, anh đột nhiên rất muốn mở cửa xe, chạy trở lại chỗ em, đứng trước mặt em và nói một câu: Hạ Đình, tuyết rơi rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!