Chương 25: Chúng ta hẹn hò nhé (Hoàn chính văn)

Mặc dù Thịnh Sấm nói Hạ Đình đã đặt tên cho chú chó này rồi cho nên Hạ Đình chính là chủ nhân của nó nhưng Hạ Đình cũng không nhận chú chó này.

Cô biết chú chó này có giá trị không nhỏ, Hạ Đình không thoải mái đón nhận món quà quý giá như vậy từ anh khi đang trong mối quan hệ mập mờ.

Rain vẫn được Thịnh Sấm nuôi ở bên kia, ấy vậy chỉ cần Thịnh Sấm có thời gian là sẽ lái xe đưa chú chó đến chung cư nhà Hạ Đình.

Từ khi kết bạn wechat với Hạ Đình vài ngày trước thì Đường Quất Ảnh sau đó đã trò chuyện với Hạ Đình rất nhiều.

Hạ Đình biết được kha khá thông tin liên quan đến Thịnh Sấm thông qua Đường Quất Ảnh.

Thời cấp ba cô chỉ cảm thấy anh lạnh lùng quái đản, kiểu đánh nhau tới mức không thiết sống nhưng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện anh đã từng muốn đồng quy vu tận với Thịnh Việt không chỉ một lần.

Đường Quất Ảnh nói với Hạ Đình: [Ban đầu A Sấm chẳng lưu luyến bất kỳ thứ gì với thế giới này, chị cố gắng hết sức mới có thể miễn cưỡng kéo thằng bé về được một chút, người thực sự khiến thằng bé quan tâm đến thế giới này là em.]

[Cuối năm lớp 10 thằng bé đánh Thịnh Việt tới mức nhập viện là do thằng bé thực sự muốn giết chết Thịnh Việt, chấp nhận ngồi tù vì muốn đánh đổi lấy sự bình yên cho chị và em. Khi đó, thằng bé sợ Thịnh Việt sẽ nhắm tới em, Thịnh Sấm nói thằng bé không thể thua cho nên mới tình nguyện khiến em hiểu lầm còn hơn là có liên quan tới em.]

[Trước khi Thịnh Việt chết, A Sấm cảm thấy cả đời này thằng bé cứ như vậy, tựa như một bãi bùn nhão, chỉ xứng sống trong ngày mưa giông không có ánh mặt trời. Thằng bé nói với chị, Hạ Đình sẽ có một cuộc đời tươi sáng, Hạ Đình sẽ trở thành Hạ Đình tốt nhất, còn Thịnh Sấm thì không, Thịnh Sấm sẽ chỉ rữa nát mà thôi.]

Chỉ cần nghe Đường Quất Ảnh nhắc đến chuyện lúc trước của Thịnh Sấm thì Hạ Đình sẽ không nhịn được mà ôm điện thoại bật khóc.

Ngày 22 tháng 6, Đường Quất Ảnh hẹn Hạ Đình đi dạo phố.

Lúc ấy Thịnh Sấm không ở Ngô Thành mà đi công tác ở một nơi khác.

Đường Quất Ảnh đưa Hạ Đình đến quán lẩu "Mưa rơi tí tách" trong trung tâm thương mại Thịnh Đình ăn lẩu.

Hạ Đình rất ngạc nhiên hỏi: "Chị, chị cũng thích quán lẩu này sao?"

Đường Quất Ảnh hơi nhướng mày, cười hỏi: "Xem ra em rất thích nhỉ."

"Thích chứ!" Hạ Đình nói: "Quán lẩu này là quán mà em thích nhất, cơ mà muốn ăn thì phải đi thật sớm nếu không thì ngồi chờ dài cổ."

Hôm nay hai người đến sớm không cần phải xếp hàng lấy bàn.

Đường Quất Ảnh cười nói: "Cần gì phải xếp hàng, cứ bảo Thịnh Sấm kêu quản lý sắp xếp cho em một bàn riêng, sau này đến thì cứ vào ngồi gọi món là được."

Hạ Đình sửng sốt.

Cô giật mình nhìn Đường Quất Ảnh, nghi ngờ không biết có phải mình nghe nhầm không, không chắc chắn hỏi: "Ý chị là…ông chủ quán lẩu này là…"

"A Sấm đấy." Đường Quất Ảnh biết rõ còn cố hỏi: "Thằng bé không nói với em à?"

"Nói với em cái gì?" Trực giác mách bảo Hạ Đình còn có điều gì đó mà cô không biết.

Đường Quất Ảnh nói thẳng với Hạ Đình: "Quán lẩu này với tiệm kem 18°C Hạ bên kia, thậm chí cả cái tên trung tâm thương mại này đều có liên quan đến em."

Hạ Đình trợn tròn mắt: "Có…có liên quan đến em?"

Sao lại có liên quan đến cô?

Bộ não của Hạ Đình đứng máy trong giây lát.

Cứ coi như tiệm kem kia là bởi vì cô thích ăn kem nên mới mở, cứ coi như cái tên Thịnh Đình của trung tâm thương mại này một phần bắt nguồn từ chữ "Đình" trong tên cô đi.

Thế còn quán lẩu thì sao?

Hạ Đình thực sự muốn biết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!