Chương 24: Chờ đến khi cơn mưa này tạnh (7) - Thịnh Sấm, đôi lúc cậu thật giống như một đứa trẻ

Từ khi Hạ Đình và Thịnh Sấm nói chuyện thẳng thắn với nhau, mối quan hệ giữa hai người đã trở nên thoải mái và tự nhiên hơn.

Không ai cần giấu giếm gì nữa, thích là thích.

Hạ Đình dần học cách thoải mái chấp nhận sự quan tâm của Thịnh Sấm dành cho cô.

Người vốn không quen được người khác chăm sóc như cô, giờ đây cũng bắt đầu cho phép và tiếp nhận sự chăm sóc từ anh.

Ngày đầu tiên của tháng sáu rơi vào thứ bảy. Tuần này Hạ Đình không cần phải tăng ca, cô đang ở nhà dọn dẹp phòng thì nhận được cuộc gọi từ Thịnh Sấm.

Thấy anh gọi điện thay vì nhắn tin qua WeChat, cô nghĩ chắc có chuyện gì gấp.

Cô bắt máy, hơi lo lắng hỏi: "Thịnh Sấm? Có chuyện gì xảy ra à?"

Ở đầu dây bên kia, giọng Thịnh Sấm có chút không được tự nhiên hỏi Hạ Đình: "Cậu có muốn đến quán cà phê uống một ly cà phê không?"

Hạ Đình "à" một tiếng, đồng ý: "Được thôi, nhưng tớ phải đợi một chút đã, quần áo còn đang giặt trong máy. Đợi giặt xong, tớ thu dọn rồi sẽ qua."

Thịnh Sấm đáp: "Được."

"Chỉ có thế thôi à?" Hạ Đình có chút không nói nên lời với anh: "Sao cậu không nhắn WeChat, cũng chẳng phải chuyện gì gấp gáp, làm tớ tưởng có chuyện nghiêm trọng."

Thịnh Sấm bật cười: "Cậu lo cho tớ à?"

Hạ Đình kiên quyết không thừa nhận: "Là do tớ bị ám ảnh bởi mấy cuộc gọi bất ngờ thôi."

"Vậy sau này tớ sẽ thường xuyên gọi điện cho cậu, chia sẻ những chuyện thú vị và tin vui nhé." Anh nói.

Hạ Đình còn chưa kịp nói gì, Thịnh Sấm đã gọi tên cô: "Hạ Đình."

"Ừ?" Cô khẽ đáp.

Giọng Thịnh Sấm trầm xuống, mang theo sự chân thành như thể anh đang nhận lỗi: "Thật ra, đúng là có một chuyện..."

"Hả?" Tim Hạ Đình đập thình thịch: "Chuyện gì thế?"

"Chị gái tớ đang ở đây, chị ấy muốn gặp cậu. Nhưng chị sợ nếu nói ra cậu sẽ không đến, nên không muốn tớ nói là cậu sẽ gặp chị ấy ở đây." Thịnh Sấm nghiêm túc nói: "Nhưng tớ không muốn lừa cậu, vì vậy..."

"Cậu có còn muốn đến không?" Anh ngập ngừng hỏi cô.

Nghe xong, Hạ Đình khẽ cười: "Tớ sẽ tới, đã hứa rồi mà, sao lại đổi ý được chứ."

"Cậu mời tớ một ly Vũ Quế Phiêu Tuyết để tạ lỗi đi." Cô đùa.

"Được." Thịnh Sấm đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười thoải mái.

Tuy nhiên, khi Hạ Đình vừa bước vào quán cà phê, Đường Quất Ảnh lại đang vội vã bước ra.

Hai người, một vào, một ra, vừa khéo chạm mặt nhau.

Đường Quất Ảnh ngay lập tức nhận ra Hạ Đình.

Không phải vì Hạ Đình không thay đổi, mà bởi vì ấn tượng của cô ấy về Hạ Đình quá sâu sắc.

Ba năm cấp ba, cô ấy là người duy nhất chứng kiến mối tình thầm lặng của em trai mình.

Giống như Thịnh Sấm, cô ấy cũng đã nhiều lần nhìn thấy Hạ Đình xuất hiện trong tầm mắt họ, rồi lại biến mất.

Dù chưa từng nói chuyện với Hạ Đình lần nào, cũng chẳng có bất kỳ mối liên hệ nào nhưng Hạ Đình lại là cô gái mà cô ấy hiểu rõ nhất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!