Sau khi Hạ Đình nói không sao đâu, ánh mắt của Thịnh Sấm bỗng trở nên thẳng thắn, trần trụi đến lạ thường.
Đúng lúc Hạ Đình đang bối rối, định tránh ánh mắt của anh thì một cơn ho bất chợt lại đến rất kịp lúc.
Cô ho vài tiếng, sau đó đứng dậy rót hai ly nước.
Khi trở lại ghế sofa, Hạ Đình đưa một ly cho Thịnh Sấm.
Thịnh Sấm nhận lấy, uống vài ngụm rồi hỏi:
"Cậu còn muốn biết gì nữa không?"
Hạ Đình lắc đầu: "Không còn gì nữa."
"Không muốn biết tại sao tớ có thể trở thành Tổng giám đốc của Thịnh Thị sao?" Anh đùa cợt.
Hạ Đình trả lời: "Thịnh Việt đã qua đời."
Thịnh Sấm sững sờ: "Cậu biết rồi?"
"Yến Yến nói cho tớ biết." Cô thành thật trả lời.
"Yến Yến?" Thịnh Sấm thoáng ngơ ngác, nhất thời không nhớ ra Yến Yến mà Hạ Đình nói là ai.
"Ngụy Tĩnh Yến." Hạ Đình giải thích: "Người bạn thân nhất của tớ hồi cấp ba."
"À, nhớ rồi." Thịnh Sấm gật gù: "Là người đã bước chân vào giới giải trí."
Hạ Đình gật đầu: "Ừ, là cậu ấy."
Sợ anh tiếp tục hỏi Ngụy Tĩnh Yến đã kể những gì nên Hạ Đình vội vàng đổi chủ đề, cô hỏi anh:
"Cậu còn nhớ người bạn hồi mẫu giáo của mình tên gì không?"
Thịnh Sấm không cần suy nghĩ, trả lời ngay lập tức:
"Lý Đại Thâm. Đại trong núi Tai, Thâm trong nông sâu."
"Lý Đại Thâm?" Hạ Đình thoáng nghi hoặc.
Không thể nào lại trùng hợp như vậy được chứ?
Cô lại vừa khéo quen một người tên Lý Đại Thâm.
Thịnh Sấm: "Sao thế?"
Hạ Đình lắc đầu: "Không có gì."
"Hạ Đình." Thịnh Sấm có chút do dự hỏi:
"Chuyện giữa hai chúng ta..."
Hạ Đình cắn môi, im lặng một lúc rồi mới lên tiếng:
"Tớ nghĩ, đến đây thôi."
"Thịnh Sấm, chúng ta vốn không cùng một thế giới." Cô nhìn anh, nói mốt cah1 rất lý trí: "Sẽ không có kết quả đâu."
"Ý cậu là gì?" Thịnh Sấm mím môi hỏi: "Nghề nghiệp sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!