Chương 22: Chờ đến khi cơn mưa này tạnh (4) - Hạ Đình mười sáu tuổi chưa từng trách cậu

Hạ Đình bị sốt.

Cơn sốt kéo theo cả cảm lạnh và ho, giọng cô cũng khàn đặc lại.

Trong khi mọi người tận hưởng kỳ nghỉ lễ Quốc tế Lao động với những buổi tụ tập ăn uống vui chơi, thì kỳ nghỉ của Hạ Đình lại trôi qua trong việc nằm nhà dưỡng bệnh.

Ngày 1 tháng 5, gần trưa.

Hạ Đình vừa thức dậy không lâu, đầu óc vẫn mơ màng, không biết có phải là do thuốc uống tối qua không nữa.

Cô lười nấu ăn nên đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách lướt điện thoại, định gọi đồ ăn giao đến. Đúng lúc đó, tin nhắn của Thịnh Sấm gửi đến.

Anh hỏi cô: [Số nhà cậu là bao nhiêu?]

Hạ Đình hỏi ngược lại: [Cậu hỏi chuyện này làm gì?]

Thịnh Sấm đáp: [Gọi đồ ăn cho cậu.]

Hạ Đình từ chối: [Không cần đâu.]

Thịnh Sấm chỉ đành thú thật: [Người giao hàng đã đến dưới lầu nhà cậu rồi.]

Hạ Đình bất lực, không thắng nổi sự cứng đầu của anh, đành nhắn lại: [502.]

Chưa đầy mấy phút sau, tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài nhà cô.

Hạ Đình đứng dậy từ ghế sofa, lê bước ra mở cửa.

Nhưng không ngờ, sau khi mở cửa ra, người cô nhìn thấy lại chính là Thịnh Sấm.

Hạ Đình ngẩn người trong giây lát.

"Cổ họng cậu đỡ hơn chưa?" Anh quan tâm hỏi.

Ngày hôm sau khi Hạ Đình từ Thẩm Thành trở về, buổi trưa Thịnh Sấm đã gọi điện hỏi thăm cô. Ban đầu, anh định chỉ hỏi xem tâm trạng cô đã tốt hơn chưa, nhưng khi nghe giọng cô qua điện thoại, anh lập tức nhận ra cô không khỏe.

Hỏi kỹ mới biết cô bị cảm lạnh, sốt và ho, tất cả đều ập đến cùng lúc.

Thịnh Sấm không cần đoán cũng biết, chắc chắn cô bị bệnh là do dầm mưa hôm trước, cộng thêm tâm trạng xáo trộn quá lớn khiến cơ thể cô không chịu nổi.

Giọng Hạ Đình vẫn khàn, cô đáp:

"Đỡ hơn rồi… Thì phải?"

Thịnh Sấm không khỏi bật cười, Hạ Đình lại chủ động giải thích:

"Hết sốt rồi, chỉ còn hơi ho thôi."

Cô dường như đang cố chứng minh mình thực sự đã khá hơn rồi.

Thịnh Sấm đưa chiếc hộp giữ nhiệt trên tay cho cô, nói:

"Là cháo nóng, rau củ thanh đạm và một ít thịt nạc."

Hạ Đình đón lấy hộp giữ nhiệt, còn chưa kịp nói gì, Thịnh Sấm đã tiếp lời:

"Cậu nghỉ ngơi đi, tớ…"

Thấy anh quay lưng định rời đi, Hạ Đình liền hỏi:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!