Một tuần Thịnh Sấm đi công tác nước ngoài, Hạ Đình không nhận được bất kỳ tin nhắn nào từ anh.
Thịnh Sấm đang bận.
Ngoài việc thúc đẩy hợp tác kinh tế ra thì anh còn đến thăm một số trạm nuôi chó hợp pháp.
Yorkshire là giống chó Anh cho nên khi ở đây anh muốn đi xem để chọn, biết đâu lại có duyên gặp đúng con muốn mua.
Chỉ là Yorkshire trắng sữa thực sự quá khan hiếm, những con Yorkshire trắng sữa thuần chủng có vẻ ngoài đẹp lại càng khó tìm hơn.
Nhưng Thịnh Sấm lại rất may mắn, thực ra có một nhà nuôi giống Yorkshire khoảng thời gian trước mới gây giống sinh ra một lứa Yorkshire con, trong đó có một con trắng sữa thuần chủng.
Lần đầu tiên Thịnh Sấm nhìn thấy chú chó Yorkshire trắng sữa này đã cực kỳ thích, nhóc con trắng sữa ú nu đẹp đến mức trông như một con búp bê giả, vô cùng đáng yêu.
Anh quyết định mua luôn chú chó này sau đó cẩn thận kiểm tra giấy chứng nhận huyết thống của bố mẹ chú chó.
Cuối cùng Thịnh Sấm giao tiền đặt cọc, ký hợp đồng với gia đình nuôi chó, hai bên thương lượng chờ khi chú chó được ba tháng tuổi thì Thịnh Sấm sẽ đón chú chó đi.
Thịnh Sấm về nước vào thứ bảy.
Trước đó một ngày anh đăng một bức ảnh lên vòng bạn bè trên wechat, ảnh chụp là tấm ảnh anh tiện tay chụp trong phòng nghỉ của hạng thương gia, kết hợp với caption là: "Cuối cùng cũng được về."
Hạ Đình nhìn thấy bài đăng này trên vòng bạn bè còn like cho anh một cái.
Cô cứ tưởng sau khi Thịnh Sấm trở về sẽ tìm cô để hẹn thời gian gặp nhau.
Dù sao thì trước khi anh xuất ngoại đã hẹn cô chờ sau khi anh về sẽ gặp nhau một lần.
Nhưng mà cả ngày thứ bảy, Thịnh Sấm không hề liên lạc với Hạ Đình.
Hạ Đình đoán có lẽ Thịnh Sấm đã giải quyết được vấn đề nên không cần hẹn cô ra ngoài tâm sự nữa, bởi vậy nên không cần liên lạc với cô sau khi về nước.
Kiểu này cũng tốt.
Vừa hay cô cũng cảm thấy bất tiện khi gặp anh nhiều lần.
Bởi vì như vậy rất khó để cô từ bỏ anh.
Hạ Đình khẽ thở phào một cái nhưng trong lòng thực sự cũng chẳng vui vẻ gì cho cam.
Chủ nhật.
Hạ Đình tỉnh giấc vì tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ.
Hôm nay không cần đi làm, cũng không có chuyện gì khác, Hạ Đình chỉ ở nhà lười biếng.
Sau khi ăn sáng xong cô bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ quần áo, đến khi rảnh rỗi thì cô mở máy chiếu lên, bắt đầu xem phim để giết thời gian cuối tuần.
Khoảng ba giờ chiều, mưa bên ngoài cuối cùng cũng tạnh, Hạ Đình đứng dậy đi đến cửa sổ ở phòng khách.
Cô nhìn thành phố ướt đẫm nước mưa, khóe miệng khẽ nhếch lên rồi thở dài một hơi.
Cô có cảm giác muốn ra ngoài hít thở không khí tươi mới sau cơn mưa.
Cũng vào thời điểm này, Hạ Đình đột nhiên muốn uống một ly cà phê.
Muốn uống ly cà phê Mưa Quế Tuyết Bay của quán "Không nỡ".
Hạ Đình không do dự, cô lập tức thay quần áo đi ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!