Lúc Thịnh Sấm đưa cô về đến nhà, điện thoại Hạ Đình nhấp nháy liên tục, âm thanh thông báo từ wechat vang lên.
Cô mở wechat ra, phát hiện là Quách Nguy Nhiên đang nhắn hỏi riêng cô đang ở đâu.
Trong group chat cũng có người nhắc đến tên cô hỏi cô đang ở đâu.
Quách Nguy Nhiên gửi hai tin nhắn riêng và trong group chat: [@Hạ Đình, cậu sẽ không lén về trước đâu nhỉ?]
Hạ Đình trả lời tin nhắn riêng của Quách Nguy Nhiên trước báo cô đã đi, sau đó quay lại group chat thông báo: [Xin lỗi mọi người nhiều, tôi có chút việc nên phải về trước, các cậu cứ từ từ chơi.]
Quách Nguy Nhiên và vài người khác đọc tin nhắn của Hạ Đình rồi chỉ bảo cô về nhà cẩn thận, sau khi về đến nhà thì nhắn một tin báo bình an.
Hạ Đình nói: [Được, mọi người yên tâm.]
Lát sau, Quách Nguy Nhiên lại nhắn vào trong group tag Thịnh Sấm hỏi: [@Thịnh Sấm, cậu đang ở đâu vậy? Sao bọn tôi không thấy cậu đâu?]
Sau đó tin nhắn này bị một vài thành viên khác trong nhóm copy và paste lại.
Hạ Đình nhìn bọn họ đồng loạt nhắn tin hỏi như vậy bỗng nhiên cảm thấy tội lỗi.
Cô quay sang nói với Thịnh Sấm: "Lớp trưởng hỏi trong group cậu đi đâu rồi."
Thịnh Sấm ừ một tiếng, thờ ơ nói: "Không cần phải để ý đến họ."
Sau đó bổ sung thêm: "Chốc nữa về tớ trả lời sau."
Hạ Đình gật đầu nói: "Ừm."
"Cậu nói với bọn họ đã về rồi à?" Thịnh Sấm hỏi.
Hạ Đình trả lời anh: "Ừm, bọn họ hỏi tớ đâu rồi, tớ nói bận chút việc nên về trước."
"Có phải cậu rất không thích hoạt động như thế này?" Thịnh Sấm ấm áp hỏi Hạ Đình.
Hạ Đình vừa định nói ừ lại nghĩ đến chi phí tụ họp lần này đều do Thịnh Sấm chi trả cho mọi người chơi thả ga thế là nghiêm túc nói: "Thật ra sự kiện như thế này rất tốt, lần này cậu tốn nhiều công sức để sắp xếp rồi, chỉ là tính tình của tớ không sôi nổi lắm."
Cô nói đến đây thì cười bất lực: "Tính cách của tớ quá nhàm chán."
Thịnh Sấm lại nói: "Như thế này mới tốt."
Hạ Đình ngạc nhiên, hơi mờ mịt.
Cô không hiểu vì sao anh lại nói "như thế này mới tốt."
Ý là tính cách của cô như thế này rất tốt à?
Cô không chắc chắn hỏi lại anh: "Cậu nói tính cách của tớ à? Như thế này mới tốt?"
"Đúng vậy." Thịnh Sấm tủm tỉm cười hỏi: "Chứ không thì cậu nghĩ sao?"
Hạ Đình cũng cười, nửa đùa nửa thật nói: "Cậu nghiêm túc đấy à?"
Vừa hay đến dưới lầu nhà cô, Thịnh Sấm dừng xe, hơi nghiêng người sang phía Hạ Đình.
Anh nhìn đôi mắt hạnh xinh đẹp của cô, nói từng câu từng chữ với cô: "Không thể nào nghiêm túc được hơn nữa."
Hô hấp của Hạ Đình chợt như ngưng lại, trái tim cũng khựng lại một nhịp.
Nhưng sau đó lại đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!