Chương 15: Mùa xuân 2024 (2) - Hạ Đình, người đó chính là cậu. ?�ừng để tớ chìm vào quá khứ

Một lát sau Hạ Đình nhìn thấy Thịnh Sấm mặc đồ Tây, đi giày da bước từ trong hội sở ra.

Anh bước xuống bậc thang, đi đến trước mặt Hạ Đình.

“Đến rồi sao cậu không vào?” Thịnh Sấm mắt sáng mày thanh hỏi Hạ Đình.

Hạ Đình cầm túi quà trong tay đưa cho anh nói: “Cái này tặng cậu.”

Thịnh Sấm nhận lấy, mở túi ra nhìn vào bên trong, anh khẽ mỉm cười nói: “Cậu chờ ở đây vì muốn tặng cho tớ cái này?”

Hạ Đình gật gật đầu, không nói gì.

Thật ra cô sợ bên trong quá nhiều người không tiện đưa cho anh.

“Cảm ơn cậu.” Anh chân thành nói cảm ơn với cô, sau đó ấm áp nói: “Vào thôi, ở ngoài lạnh lắm.”

“Hiện tại có những ai đến rồi?” Lúc Hạ Đình đi theo sau Thịnh Sấm vào hội sở hỏi.

Nhưng Thịnh Sấm còn chưa kịp trả lời thì một giọng nói vang lên phía sau họ: “Thịnh Sấm.”

Thịnh Sấm và Hạ Đình đồng loạt quay đầu.

Một cô gái ăn mặc diễm lệ xuống xe, đi về phía bọn họ.

Ban đầu ánh mắt của Tôn Tiêu Vũ luôn dán chặt trên người Thịnh Sấm, cô ấy dịu dàng cười nói: “Vẫn đẹp trai như xưa, chỉ cần nhìn bóng lưng biết ngay là cậu.”

“Ngại quá, trí nhớ của tôi không tốt lắm,” Thịnh Sấm lộ ra biểu cảm hơi buồn nhưng giọng nói chẳng có chút buồn rầu nào: “Xin hỏi cô là…”

Tôn Tiêu Vũ lập tức cảm thấy xấu hổ, cô ta cho rằng Thịnh Sấm kiểu gì cũng sẽ có ấn tượng với cô ta, dù sao thì cũng là bạn cùng lớp ba năm cấp ba.

Hạ Đình ở bên cạnh khẽ nhắc nhở Thịnh Sấm: “Lớp phó văn nghệ, Tôn Tiêu Vũ.”

Tôn Tiêu Vũ ngay lập tức mỉm cười nói: “Vẫn là Hạ Đình có trí nhớ tốt!”

Về việc nhớ đến các bạn học cũ này, thật ra cũng một chín một mười giống Thịnh Sấm, Hạ Đình khẽ mỉm cười nói: “Lớp phó văn nghệ đi vào đi.”

Cứ như vậy, cả ba người cùng nhau đi vào trong hội sở.

Hạ Đình tới cũng không sớm, từ trước đến nay cô đã quen với việc tham gia hoạt động tập thể như này rồi nên luôn đến đúng giờ, còn phải trò chuyện với mọi người nữa, mặc dù cô không giỏi việc đó, cũng không thích, đồng thời càng không muốn kiên trì ứng phó.

Thịnh Sấm dẫn Hạ Đình và Tôn Tiêu Vũ vào trong phòng, lớp trưởng Quách Nguy Nhiên bèn đứng dậy trêu chọc: “Cuối cùng cũng đủ người rồi! Chờ mỗi hai cậu thôi đó.”

Bị nhiều người đồng loạt nhìn chằm chằm như vậy, Hạ Đình ít nhiều cũng cảm thấy không được tự nhiên, cô mỉm cười gật đầu chào hỏi với mọi người nhưng rất nhanh sau đó nụ cười của cô cứng đờ.

Hạ Đình kinh ngạc nhìn Tề Tùy Trạch ngồi bên cạnh lớp trưởng Quách Nguy Nhiên, lập tức cảm thấy xấu hổ.

Không phải anh ta bảo không thể đến hay sao?

Sao lại xuất hiện ở đây?

Hạ Đình đột nhiên rất muốn chạy trốn.

Đây khác gì muốn giết chết cô.

Nếu cô biết trước Tề tùy Trạch sẽ tham gia thì chắc chắn tối nay cô sẽ kiếm cớ từ chối bữa tiệc này ngay.

Về phần con gấu bông tặng cho Thịnh Sấm, cô tình nguyện lỡ hẹn, sau này tìm cơ hội tặng anh sau.

Tề Tùy Trạch nhận ra ánh mắt của Hạ Đình, anh ta cười giải thích với Hạ Đình: “Hạ Đình, cậu đừng hiểu lầm, hôm đó tôi không lừa cậu, lúc đầu thật sự tôi không đi được, đột nhiên phía bên kia hủy bỏ nên tôi mới tới.”

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!