Chương 13: Mùa xuân năm 2024 (1) - Tớ là Thịnh Sấm, sao cậu vẫn cứ mÆ¡ h�? Như thế chứ

Đêm ngày 28 tháng 1 năm 2024.

Đàm Anh Vân gọi video cho Hạ Đình.

Lúc ấy Hạ Đình vừa tắm xong, đang đắp mặt nạ buồn ngủ mơ màng.

Bởi vì dạo này bận quá, mỗi ngày trở về chỉ muốn nằm ngủ như chết, cũng thường xuyên đắp mặt nạ đi ngủ.

Hạ Đình đoán rằng nếu không có cuộc điện thoại này của mẹ thì có lẽ đêm nay cô sẽ lại đắp mặt nạ rồi ngủ quên lần nữa.

Cô tháo mặt nạ ra rồi kết nối cuộc gọi video của mẹ.

“Alo, mẹ ạ.” Hạ Đình cầm điện thoại đứng dậy đi vào phòng tắm bên cạnh: “Sao hôm nay mẹ lại gọi cho con thế?”

Đàm Anh Vân nói: “Lâu rồi không thấy con liên lạc, cũng không thấy con đăng gì lên vòng bạn bè nên gọi hỏi thăm con xem dạo này thế nào.”

Hạ Đình không có thói quen chủ động liên lạc với mọi người, cho dù là người thân hay bạn bè thân thiết.

Cô luôn là người thụ động.

Nghe mẹ nói vậy, Hạ Đình mỉm cười, an ủi bà: “Con vẫn ổn ạ, dạo này con hơi bận, phải tăng ca mỗi ngày nên làm biếng đăng lên vòng bạn bè ạ.”

Đàm Anh Vân thở dài nói: “Xem ra kiểm sát viên cũng không rảnh hơn luật sư là bao.”

Hạ Đình buồn cười hỏi lại: “Ai nói với mẹ là kiểm sát viên sẽ rảnh hơn luật sư thế ạ?”

Đàm Anh Vân có chút đau lòng nói: “Mẹ cứ tưởng con đổi nghề nào bớt mệt hơn chứ, kết quả vẫn y chang.”

“Công việc mà, làm gì có việc nào không mệt.” Hạ Đình đặt điện thoại bên cạnh bồn rửa tay, cô mở van nước rồi cúi xuống bắt đầu rửa mặt.

“À phải rồi, Đình Đình,” Đàm Anh Vân nói với cô: “Mẹ có tìm đối tượng cho con, con kết bạn với người ta trước rồi hẹn ngày gặp một lần nhé?”

“Dạ?” Hạ Đình tắt nước, cầm khăn vừa lau mặt vừa nhíu mày hỏi: “Con đi xem mắt ạ?”

“Giờ ba con không còn nữa, mẹ lại ở Bắc Kinh, lỡ như con xảy ra chuyện gì mẹ không thể nào chăm sóc cho con kịp thời được.” Đàm Vân Anh dịu dàng nói: “Đình Đình, mẹ không yên tâm về con, nếu có người ở bên cạnh con, biết con lúc nào lạnh lúc nào nóng, chăm sóc tốt cho con không phải rất tốt sao?

”

Hạ Đình bắt đầu thoa kem dưỡng da trước khi ngủ, “Thế nhưng con vẫn chưa muốn xem mắt, con mới hơn 24 tuổi thôi mà mẹ, hiện tại còn quá sớm, chờ con 30 tuổi mà vẫn chưa có động tĩnh gì thì mẹ lo chuyện này cũng chưa muộn mà.”

“Làm gì có ai mới 24 tuổi đã đi xem mắt…” Cô vừa buồn cười vừa bực mình.

“Con bé này.” Đàm Anh Vân oán trách, “Sang năm con 25 tuổi rồi đó.”

Hạ Đình bất đắc dĩ nói: “Mẹ của con ơi, con mới qua sinh nhật tuổi 24 được ba tháng thôi ạ.”

Đàm Anh Vân nói: “Các cụ ngày xưa đã nói rồi, sang năm mới là thêm một tuổi, còn hơn mười ngày nữa là qua năm mới, con cũng sẽ qua 25 tuổi.”

Hạ Đình chưa kịp nói gì thì Đàm Vân Anh đã tận tình khuyên bảo: “Cứ nghe lời mẹ đi Đình Đình, gặp một lần thôi, thằng bé này là người ở Ngô Thành, xem ảnh chụp thì mẹ thấy ngoại hình sáng láng, công việc ổn định, là giám đốc kinh doanh dược phẩm. Đây là người mà ông chủ cũ của mẹ giới thiệu, nghe ông ấy nói thì nhà trai đã mua nhà tân hôn rồi, bản thân thằng bé cũng đã có xe riêng, tiền lương mỗi tháng khoảng 15.000 tệ, con cứ gặp một lần đi, không hợp thì thôi nhưng lỡ con thấy hợp thì sao?”

Hạ Đình thỏa hiệp, nhưng cũng đưa ra yêu cầu của mình: “Chỉ lần này thôi đó.”

Cô nói: “Con chỉ gặp lần này thôi, sau này đừng sắp xếp xem mắt cho con, công việc của con bận lắm không có thời gian đâu.”

Đàm Vân Anh tủm tỉm nói: “Được, chỉ lần này thôi.”

“Mẹ ơi!” Phía đầu dây bên Đàm Anh Vân truyền đến giọng nói của một bé trai: “Đi ngủ!”

Đàm Anh Vân quay đầu trả lời: “Ôi, mẹ đến liền.”

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!