Chương 12: Mùa đông năm 2017 (1) - Không muốn lại thích cậu ấy nữa

Hạ Đình nghĩ rằng bố mẹ sẽ nói chuyện ly hôn cho cô nghe sớm thôi, cô cho rằng mình sẽ đối mặt với bố mẹ khi về nhà và họ sẽ hỏi cô muốn theo bố hay theo mẹ.

Nhưng mà không có.

Trong nhà gió êm biển lặng, bố mẹ còn hòa thuận với nhau hơn lúc trước.

Mãi cho đến khi mùa hè kết thúc, Hạ Đình vẫn chưa nghe bố mẹ nhắc đến chuyện ly hôn.

Đương nhiên bọn họ không có ý định nói thì Hạ Đình cũng giả ngu, xem như không biết gì cả.

Thực ra cô rất sợ bố mẹ nói sự thật cho cô nghe, bởi vì cô không biết phải đối mặt như thế nào, cũng không biết phải đi theo ai.

Cho nên cứ như vậy mà trôi qua.

Ít nhất cho đến khi cô tốt nghiệp cấp 3, đến khi đó, cô chạy trốn bằng việc học đại học, như vậy sẽ không phải lựa chọn.

Hạ Đình âm thầm cầu nguyện.

Bước vào năm cuối cấp, việc học trở nên cấp bách hơn.

Mặc dù điểm số của Hạ Đình đã ổn định nhưng cô không dám thả lỏng, thậm chí sau giờ học bắt đầu về muộn hơn để học thêm được vài phút nữa.

Thứ sáu ngày 21 tháng 10.

Sau khi tan học, Hạ Đình vẫn từ tốn như ngày thường.

Những bạn học khác đều đang lục đục thu dọn đồ đạc rời phòng học, Hạ Đình vẫn bình chân như vại, ngồi tại chỗ, cúi đầu nghiêm túc giải đề toán, không bị quấy nhiễu bởi thế giới xung quanh.

Bạn thân nhất của Hạ Đình trong lớp, Ngụy Tĩnh Yến đi tới đặt một chiếc túi giấy màu nâu lên bàn cô, cười nói: "Sinh nhật vui vẻ Đình Đình, cậu cứ học đi, tớ phải đi tập múa."

Hạ Đình ngẩng đầu nhìn Ngụy Tĩnh Yến đang xuôi theo dòng người ra ngoài, cười nói: "Cảm ơn nha Yến Yến."

Ngụy Tĩnh Yến quay đầu lại, nháy mắt tinh nghịch với cô, sau đó vẫy tay với Hạ Đình nói: "Bye, bye, thứ hai gặp."

Hạ Đình không mở quà ngay lập tức mà đợi đến khi giải xong đề toán mới mở món quà Ngụy Tĩnh Yến tặng.

Trong túi quà có một cuốn sách, một tấm thiệp, một cái bookmark và một chai nước hoa.

Tên của loại nước hoa này là "Khi lá ngô đồng rơi trong mưa thu".

Rất hợp với ngày sinh nhật của cô.

Hạ Đình rất thích món quà này, cô mỉm cười cất đồ vào trong balo sau đó rời khỏi phòng học.

Sau khi Hạ Đình tan học, cô phải băng qua đường, đi một bộ một đoạn ngắn mới đến điểm dừng xe buýt ở bên kia đường, cô muốn về nhà thì phải đi xe buýt số 10.

Khi Hạ Đình băng qua đường xong, vừa mới ngẩng đầu lên thì nhìn thấy hai bóng người trong cửa hàng quà tặng trước mặt.

Là Thịnh Sấm và bạn nữ hay xuất hiện bên cạnh cậu.

Họ đang chọn quà tặng.

Có vẻ như Thịnh Sấm đang chọn quà cho bạn nữ bên cạnh câu.

Cậu cầm một con mèo xếp gỗ lên rồi lắc lắc với cô gái, cô gái bĩu môi lắc đầu, sau đó cầm một lọ tinh dầu hoa cỏ khuếch tán lên nở một nụ cười tươi tắn.

Đường Quất Ảnh nói với Thịnh Sấm: "Không phải em nói cô ấy học hành rất chăm chỉ hay sao? Cô ấy chắc hẳn cần nghỉ ngơi đầy đủ mới được, hay là em tặng cô ấy tinh dầu hoa cỏ khuếch tán này đi, để mỗi đêm đều có thể ngủ ngon."

Thế nhưng Thịnh Sấm vẫn cúi đầu nhìn con mèo tam thể bằng gỗ trong tay mình, cảm thấy Hạ Đình sẽ thích mèo xếp gỗ hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!