Năm 2023, đêm trước đêm Giáng sinh, phía nam ga Ngô Thành.
Hạ Đình đợi chị họ Lạc Huỳnh ở lối ra của ga tàu cao tốc.
Màn hình chuyển động cho thấy chuyến tàu G8 từ Thẩm Thành đến Ngô Thành đã vào ga.
Chẳng bao lâu sau, Lạc Huỳnh đi công tác ở Ngô Thành kéo hành lý xuất hiện trước mắt Hạ Đình.
"Chị!" Hạ Đình cất giọng gọi Lạc Huỳnh, đồng thời cũng giơ tay lên vẫy vẫy với Lạc Huỳnh đang đi tới.
"Biết tỏng em sẽ không nghe lời mà." Lạc Huỳnh mỉm cười oán trách, "Đã bảo không cần em tới đón."
Hạ Đình cười yếu ớt nói: "Hôm nay là thứ bảy mà, ở nhà không có gì làm chán lắm."
Vừa nói, cô vừa kéo vali cho Lạc Huỳnh, "Dì với dượng vẫn khỏe chứ ạ?"
Lạc Huỳnh trả lời: "Ừ, đều rất khỏe, họ còn bận hơn cả chị, nói chung là ít khi gặp được lắm."
Hạ Đình lại hỏi: "Anh họ thì sao?"
"Anh ấy à, rất tốt." Lạc Huỳnh mỉa mai nói cho Hạ Đình biết: "Tình yêu và sự nghiệp đều song bội thu, không cần lo lắng đâu."
Hạ Đình khẽ mỉm cười: "Đúng là người thành công trong cuộc sống."
"Chứ gì nữa," Trong giọng nói của Lạc Huỳnh không giấu nổi sự ghét bỏ với anh trai mình: "Anh ấy quả thật rất đỉnh."
"À đúng rồi chị," Hạ Đình nói với Lạc Huỳnh: "Trưa mai sau khi chúng ta đi thăm viện bảo tàng Ngô Thành xong thì đi dạo ở trung tâm thương mại Thịnh Đình nhé, ở đó có một nhà hàng mới mở, nghe nói ngon lắm, đến lúc đó chị muốn ăn gì thì cứ tìm nhà hàng trong đó rồi ăn."
Lạc Huỳnh vui vẻ đồng ý: "Được."
Hạ Đình gọi taxi đưa Lạc Huỳnh về chỗ ở của mình.
Sau khi Lạc Huỳnh đổi dép xong đi vào phòng khách, nhìn một vòng cảm thán nói: "Em thuê được căn này không tệ, một tháng bao nhiêu tiền thế?"
Hạ Đình nói: "2180."
Lạc Huỳnh gật đầu đã hiểu: "Tốt hơn nhiều so với Thẩm Thành, ở Thẩm Thành với số tiền này chỉ có thể thuê chung với người khác căn hộ hai phòng ngủ."
Quảng cáo
"Ở Bắc Kinh cũng vậy," Hạ Đình thở dài, "Thậm chí chỉ có thể thuê ở ngoài vành đai 5, với lại tiền thuê nhà hàng năm sẽ tăng lên hàng trăm tệ."
Lạc Huỳnh buồn cười hỏi: "Thế đấy là nguyên nhân em chuyển từ Bắc Kinh về Ngô Thành để phát triển à?"
Hạ Đình học đại học tại Đại Học Khoa học Chính trị và Luật pháp Trung Quốc, sau khi tốt nghiệp thì ở lại Bắc Kinh với tư cách là một thực tập sinh tại một công ty luật rất lớn, nhưng cuối cùng cô lại quyết định trở về quê mình – Ngô Thành, không hành nghề luật sư nữa mà bắt đầu chuẩn bị cho kỳ thi công chức.
Sau khi trải qua nhiều lần tuyển chọn thông qua bài kiểm tra viết và phỏng vấn, mùa hè năm nay, Hạ Đình đã được Viện kiểm sát nhân dân Ngô Thành nhận vào với thành tích đứng đầu, trở thành trợ lý của kiểm sát viên.
"Cũng là một trong những lý do." Hạ đình nở một nụ cười nhẹ trên môi.
Cô cầm ấm đun nước tự động lên và đổ nước vào trong hai chiếc cốc trước mặt.
Hạ Đình muốn đưa cho Lạc Huỳnh cốc nước ấm cho Lạc Huỳnh thì chị ấy đã đi tới cái bàn bên kia.
"Vậy những nguyên nhân còn lại là gì?" Lạc Huỳnh tò mò hỏi Hạ Đình.
Hạ Đình đưa một cốc nước ấm cho Lạc Huỳnh, sau đó trả lời: "Bắc Kinh rất hợp với những người trẻ tuổi chăm chỉ nhưng lại cho người ta cảm giác không thân thuộc. Lúc ở Bắc Kinh em cảm thấy mình rất mơ hồ, lúc tâm trạng không tốt, lúc áp lực nhất thì luôn nghĩ về Ngô Thành, Ngô Thành luôn khiến em cảm thấy rất thân thiết."
Hạ Đình cười nhạt một tiếng nói: "Có lẽ bởi vì lý tưởng của em lớn nên tình cảm của em dành cho Ngô Thành đậm sâu hơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!