Hôm sau, Điền Miêu Miêu vẫn giống như mọi ngày, trước tiên là ghé qua nông trường Tinh Quang để lấy thịt và rau xanh vào sáng sớm. Hai hôm trước, ông chủ còn để dành riêng một ít óc heo tươi cho cô, cô cầm về nhà nướng rồi để Điền Đậu Đậu nếm thử trước, cảm thấy chưa vừa ý lắm thế nên chưa bày bán được.
Đợi cô chỉnh sửa công thức làm nước sốt, tìm ra hương vị vừa miệng rồi bán cũng chưa muộn.
Buổi chiều, khi đang ngồi trong phòng khách chuẩn bị đồ ăn, chiếc điện thoại đang đặt trên bàn của Điền Miêu Miêu bỗng dưng reo lên. Cô cố xiên nốt chỗ thức ăn đang cầm trong tay, đi rửa tay rồi mới cầm điện thoại lên nhìn thoáng qua.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Vừa nhìn thấy thông báo trên màn hình là cô đã lập tức nhảy cẫng lên: "Đậu Đậu, chị nhận được tiền lương rồi nè!"
Điền Đậu Đậu cắt rau xong, cũng ngồi hỗ trợ xiên nguyên liệu thành que ở bên cạnh, nhìn thấy dáng vẻ khoa tay múa chân của cô, cậu ấy vội ngước mắt lên nhìn: "Được bao nhiêu, bao nhiêu?"
"Tiền lương của hai tháng, không thiếu một xu nào luôn!"
Tối hôm qua, lúc cảnh sát giúp bọn họ ghi lại thông tin đăng ký, cô vốn dĩ cũng không ôm quá nhiều hy vọng, không ngờ rằng ông chủ sẽ trả lại đầy đủ số tiền lương đang nợ cho bọn họ: "Đúng là mặt trời mọc ở đằng tây rồi, không tin được ông chủ lại tự dưng có lương tâm đến thế!"
Điền Đậu Đậu ngồi một bên phụ họa theo: "Đúng vậy, đúng vậy, việc vui lớn như thế thì chúng ta có nên nghỉ một hôm để chúc mừng không nhỉ?"
"..." Điền Miêu Miêu im lặng nhìn cậu ấy một lúc, cảm thấy bày sạp bán hàng mấy ngày liền như thế cũng có chút mệt mỏi, cuối cùng cô cũng gật đầu nói: "Được rồi, hôm nay chúng ta cũng đã chuẩn bị sắp xong cả rồi, để ngày mai rồi nghỉ ngơi một hôm vậy."
Điền Đậu Đậu vốn chỉ nói bâng quơ vậy thôi, không ngờ được Điền Miêu Miêu lại đồng ý, thế là bộ não của Điền Đậu Đầu nhất thời cũng không load kịp: "Chị đồng ý thật á?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Đúng thế, ngày mai chúng ta nghỉ ngơi, chị cũng có thể ngủ nướng rồi."
"Quá tốt rồi!" Lần này đổi lại người nhảy cẫng lênchính là Điền Đậu Đậu: "Em sẽ ráng đợi một chút nữa rồi hẹn với Chu Đình đây!"
Điền Miêu Miêu: "..." Không có tiền đồ!
Buổi tối, lúc hai người họ thu dọn sạp hàng xong, Điền Đậu Đậu lại kéo cô đi chọn trang phục mặc trong ngày mai cho cậu ấy, còn rất khiêm tốn hỏi xin bí kíp, những điều cần phải hết sức chú ý cho buổi hẹn hò đầu tiên với người khác.
Điền Miêu Miêu cạn lời mất vài giây, nhìn cậu ấy rồi cười: "Em thấy chị rất giống kiểu người từng đi hẹn hò với người khác rồi sao?"
Điền Đậu Đậu: "..." OK, cậu ấy ổn.
Mặc dù Điền Miêu Miêu không đưa ra được lời khuyên nào nhưng Điền Đậu Đậu cũng tự tìm hiểu được một chút ở trên mạng, cậu ấy hưng phấn đến nửa đêm mới chìm vào giấc ngủ. Sáng sớm hôm sau, Điền Miêu Miêu đang mơ mơ màng màng ngủ thì nghe có tiếng động lục đục vang lên trong nhà bếp, cô bất đắc dĩ đi ra ngó thử một chút.
Điền Đậu Đậu đã dậy rồi, lại còn đang hí hoáy vọc cái gì đó trong bếp nữa.
Điền Miêu Miêu vuốt vuốt mái tóc rối bờ của mình, ngái ngủ đứng ở cửa bếp nhìn cậu ấy: "Mới sáng sớm mà em làm gì vậy, ồn quá đi mất."
Điền Đậu Đậu quay đầu nhìn cô một cái rồi lại tiếp tục lúi húi làm việc của mình: "Em đang làm bánh ngọt. Chu Đình đã từng ở nhà trọ của chúng ta một lần, cô ấy rất thích mấy loại bánh ngọt này thế nên em làm một ít để đưa đến cho cô ấy."
"... Em quả đúng là một người bạn trai tốt mà, rất biết cưng chiều bạn gái đấy."
Danh xưng "bạn trai" mà cô nói khiến cho Điền Đậu Đậu lập tức ngượng đỏ mặt: "Tạm thời còn chưa phải là bạn trai đâu."
"..." Điền Miêu Miêu nhìn bộ dạng của cậu ấy, cười một tiếng rồi xoay người trở về phòng của mình: "Vậy chị về ngủ tiếp đây, em cố gắng lên nhé."
"Yes sir!"
Điền Miêu Miêu ngủ một mạch thẳng đến mười một giờ trưa, Điền Đậu Đậu đã ra khỏi nhà từ lâu rồi. Cô đánh răng rửa mặt rồi lại đi xuống phòng bếp nhìn một chút, Điền Đậu Đậu còn để lại một ít bánh ngọt cậu ấy làm sáng nay, chắc là để dành lại cho cô đây mà.
"Coi như cũng biết điều đó." Điền Miêu Miêu lười ăn cơm trưa nên hâm nóng mấy cái bánh ngọt này cũng xem như đã xong bữa trưa rồi.
Đến buổi chiều, cô gửi tin nhắn vào nhóm bán đồ nướng của mình, thông báo với mọi người tối nay không dọn hàng ra bán, sau đó thong thả, nhàn nhã ngồi trên ghế sô pha, vừa ăn khoai tây chiên vừa xem phim.
Quả nhiên, làm một người lười biếng thế này vẫn thoải mái nhất!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!