Chương 49: (Vô Đề)

Mặt mũi và khí chất của Lăng Sấm trời sinh mang theo cảm giác khoảng cách, khiến cho người khác không dám tùy tiện tiếp cận, nhưng Điền Miêu Miêu càng ngày càng cảm thấy, thật ra Lăng Sấm cũng rất thích cười.

Cô nhìn thấy khóe miệng cong nhẹ của anh, vội ho một tiếng dời tầm nhìn: "Ơ, anh ước lúc nào?"

Lăng Sấm nói: "Lúc trưa khi ăn bánh ga tô."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"À…" Điền Miêu Miêu chợt gật đầu, ăn bánh ga tô cầu nguyện quả thật rất bình thường: "Nhưng mà nguyện vọng này của anh được thực hiện hay nhanh quá nhỉ?"

Lăng Sấm cười một tiếng không trả lời cô, Điền Miêu Miêu lại hỏi anh: "Hàng năm mẹ anh sẽ đều làm bánh ga tô cho anh sao?"

"Cũng không phải, xem tâm trạng của bà ấy, có đôi khi bà ấy cũng sẽ làm một vài món khác." Lăng Sấm nói với cô: "Chỉ có ba người chúng tôi, cũng không ăn được bao nhiêu."

Điền Miêu Miêu ngẩn người, có chút bất ngờ: "Mọi người không mời những người khác sao?"

Lăng Sấm lắc đầu: "Sau khi tôi trở về từ nước ngoài, thật ra trong họ hàng vẫn luôn có một số tin đồn, ba mẹ tôi cũng chỉ muốn được yên tĩnh thôi."

Điền Miêu Miêu lại sững sờ một hồi, người giống như Lăng Sấm, từ nhỏ đã là "Con nhà người ta" trong miệng họ hàng rồi, không dễ dàng ngã khuỵu một lần, thế này sao lại không vội vàng nắm lấy cơ hội chỉ trỏ một chút.

"Trong họ hàng có loại người này sao, anh không cần để ý tới bọn họ." Điền Miêu Miêu nhìn anh nói: "Bọn họ là đang ghen tị với sự ưu tú của anh!"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Tôi biết." Lăng Sấm từ trước đến nay chưa từng để ý những người kia nói gì, với anh mà nói, bọn họ căn bản cũng không quan trọng.

"Đúng rồi, suýt nữa quên mất chụp hình." Lăng Sấm cầm điện thoại lên, mở camera chụp mì sinh nhật.

Điền Miêu Miêu cũng từng ăn uống với Lăng Sấm nhiều lần, chưa từng nhìn thấy anh đặc biệt chụp hình lại, thế là có phần bất ngờ hỏi: "Anh không giống như người trước khi ăn còn phải chụp hình đăng vòng bạn bè."

Lăng Sấm cẩn thận lựa chọn góc độ, chụp mì sinh nhật Điền Miêu Miêu làm cho mình lại: "Mì sinh nhật đương nhiên là không giống."

"À… cũng đúng, dù sao một năm chỉ có thể ăn một lần."

Lăng Sấm chụp hình xong, đặt điện thoại xuống ngẩng đầu nhìn cô: "Tính cả âm lịch, cũng có thể một năm hai lần."

"… Anh cũng rất tham lam đấy." Điền Miêu Miêu đang nói thì đồ ăn ngoài cô đặt giao tới. Điền Đầu Đậu xách đồ ăn ngoài đi vào, bày ở trên bàn: "Nhờ phúc của anh Sấm, đêm nay tụi em cũng có thể ăn một bữa ngon."

Chúc Tinh ở bên cạnh hỗ trợ bày đồ ăn, nghe thấy cậu ấy nói vậy không nhịn được cười một tiếng: "Bình thường đều là cậu nấu cơm, cậu nói như thế giống như đang chửi cả mình."

"… Cái tôi nói là sự phong phú của món ăn, không phải hương vị." Điền Đậu Đậu nhìn đồ ăn đóng gói trong hộp, lại nói thêm: "Nhưng mà quán này trước đó tôi từng thử rồi, hương vị cũng không tệ lắm, không kém tôi bao nhiêu."

Điền Miêu Miêu còn chẳng thèm trào phúng cậu ấy, cô kẹp một miếng cà chiên giòn cho Lăng Sấm, nói với anh: "Món cà này là món mỗi lần đặt nhất định sẽ chọn, anh nếm thử đi." Để đọc full thì bạn có thể theo dõi trên fanpage nhóm dịch Sắc

- Cấm Thành nhé. Bản các trang khác đăng sẽ không đầy đủ đâu. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.

"Ừm, nhưng mà tôi vẫn phải ăn mì trước đã." Lăng Sấm cười với cô, cầm lấy đũa ăn mì. Điền Miêu Miêu không nhịn được hỏi anh: "Hương vị thế nào? Nếu như cảm thấy hơi nhạt có thể bỏ thêm chút gia vị."

Lăng Sấm nói: "Không cần, ăn rất ngon."

Điền Miêu Miêu thở phào nhẹ nhõm, còn chưa nói gì, Điền Đậu Đậu đã nói: "Vậy thì anh phải ăn hết nhé."

"Ừ." Lăng Sấm trả lời một tiếng, không chỉ ăn hết mì mà còn uống hết tô canh nhìn thấy đáy.

Mọi người ăn tối xong, đã sắp tới thời gian phải bán hàng, Lăng Sấm giúp Điền Miêu Miêu đặt những đồ cần dùng để bán hàng lên xe đồ ăn của cô, lái xe cùng bọn họ ra khỏi khu dân cư.

Anh không tới chợ đêm Bắc Môn nữa, trực tiếp lái xe về nhà. Sau khi dừng xe ở chỗ đậu xe, Lăng Sấm đi xuống khỏi xe, tiện tay cầm điện thoại lên xem.

Điền Miêu Miêu cũng gửi cho anh một bao lì xì 188.88, chúc anh sinh nhật vui vẻ. Khóe miệng anh cong lên nhận lấy lì xì, trả lời lại một câu cảm ơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!