Sau khi Lăng Sấm đến, bầu không khí trong phòng có chút khác biệt vi diệu với trước đó.
Chúc Tinh dịch cái ghế của mình sang phía Điền Đậu Đậu, giống như sợ quấy rầy Lăng Sấm và Điền Miêu Miêu nói chuyện, Điền Đậu Đậu nhìn thấy cô ấy lại gần mình, nghĩ thầm anh Sấm người anh rể này cậu ấy nhận chắc rồi.
"Tôi xâu như thế này được không?" Lăng Sấm đưa một xâu khoai tây lát mình đã xâu xong cho Điền Miêu Miêu xem thử. Mặc dù lần trước làm đồ nướng ở nhà anh, anh đã rèn luyện tay nghề xâu đồ ăn, nhưng mà cái này dùng để bản, tất nhiên anh đã tốt còn muốn tốt hơn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Được rồi." Điền Miêu Miêu khen ngợi gật đầu một cái: "Ngoại trừ xâu chậm hơn chúng ta một chút, không có vấn đề gì."
Lăng Sấm nghe thấy cô nói như thế, cứ vậy dựa theo tiêu chuẩn này tiếp tục xâu thức ăn: "Vừa rồi tôi nhìn thấy trong nhóm đồ nướng, nhìn thấy có blogger ẩm thực đề cử đồ nướng Miêu Miêu?"
"Ừm… cũng không thể gọi là đề cử, xem như thử nghiệm và đánh giá?" Điền Miêu Miêu nói, nghiêng đầu hỏi anh: "Anh là người bản địa thành phố A nhỉ, anh từng nghe tới đồ nướng Cao sư phụ chưa? Tôi thấy trong bình luận đều nói đây là tấm gương của đồ nướng thành phố A."
Lăng Sấm nói: "Cao sư phụ quả thật rất nổi tiếng, hoạt động ở thành phố A sắp được hai mươi năm rồi? Nhà bọn họ ban đầu cũng là quán ven đường, sau này kinh doanh càng làm càng lớn, trực tiếp mua đứt mấy cửa hàng mặt tiền sát đường liên tiếp."
"Giàu có như thế?"
"Thì khách hàng không có chỗ ngồi, ngoài tiệm ngoại trừ khách hàng xếp hàng, còn có người giao hàng cũng đang xếp hàng."
"… Thế thì buôn bán rất tốt thật." Không hổ làm tấm gương đồ nướng thành phố A, cô tuyên bố đây chính là bộ dạng tương lai của đồ nướng Miêu Miêu!"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chúc Tinh nghe nói bọn họ nói đến đây, có chút kích động nói với Điền Miêu Miêu: "Chị Miêu Miêu chị xem, em nói rồi còn có bên giao hàng nữa! Người giao đồ ăn cho dù trời mưa cũng không nghỉ!"
Điền Miêu Miêu nói: "Với quy mô xe đồ ăn của chúng ta bây giờ, đơn ở chợ đêm còn làm chưa được, đâu còn thời gian làm giao hàng?"
Điền Đậu Đậu lập tức nói: "Xem xem, cho nên vẫn nên mở tiệm trước đi, trước tiên mở rộng quy mô trước mới đúng!"
Điền Miêu Miêu: "…"
Lăng Sấm nhớ tới lời nói hùng hồn mà Điền Miêu Miêu từng nói trong nhóm, cười một tiếng nói: "Không cần phải gấp, một ngày nào đó Miêu Miêu của chúng ta kiểu gì cũng sẽ mở một cửa hàng mặt tiền lớn, mua bếp nướng dài nhất, mời mười sư phụ nướng đồ cho cô ấy."
"…" Lúc ấy cô nói những lời này rõ ràng cảm thấy rất bình thường, lúc này nói ra từ miệng Lăng Sấm, lại không khỏi có chút xấu hổ: "Cao sư phụ kia dùng bao nhiêu thời gian mới mở được cửa hàng vậy?"
Lăng Sấm suy nghĩ một hồi, nói với cô: "Tôi nhớ hẳn là không bao lâu, bọn họ lúc trước khi bán ở quầy đã kinh doanh rất tốt, có lẽ không đến một năm đâu."
"À…" Điền Miêu Miêu như có điều suy nghĩ gật đầu một cái, lại nhìn về phía Lăng Sấm: "Sao anh lại rõ ràng thế?"
Đuôi lông mày Lăng Sấm cong nhẹ lên, nói với cô: "Bởi vì đồ nướng Cao sư phụ ở gần ngay nhà tôi, khi tôi còn bé mỗi ngày tan học sẽ đều đi mua một xâu."
Lăng Sấm nói đến đây, còn mang theo chút pha tò nhìn Điền Miêu Miêu; "Khi đó củ sen cắt lát dày hơn bây giờ nhiều, bây giờ củ sen cắt mỏng giống như bậc thầy về dao."
"Ha ha ha ha." Điền Miêu Miêu không nhịn được bật cười, chỉ vào Điền Đậu Đậu nói: "Có nghe không, đang nói em đấy!"
"…" Điền Đậu Đậu cười ha ha: "Em cắt mỏng như thế còn không phải do những bà chủ lòng dạ hiểm độc mọi người chỉ dạy sao!"
"Đừng nói giống như em không lấy hoa hồng vậy."
"…" Điền Đậu Đậu ho một tiếng, nhìn Lăng Sấm nói: "Ông chủ quán cơm chiên mọi người cũng không tốt cỡ nào, tất cả mọi người đều nói bán cơm chiên lời nhất!"
"À." Lăng Sấm hững hờ đáp: "Vậy thì cậu cũng có thể đi bán cơm chiên mà."
"Ôi em cũng từng bán rồi, cơm chiên nổi tiếng của khách sạn nhà em, ai đến khách sạn cũng nhất định sẽ gọi!"
"Khụ, mọi người đừng tổn thương lẫn nhau." Điền Miêu Miêu ngắt lời bọn họ, nghiêng đầu nhìn về phía Lăng Sấm: "Nếu không anh nói thêm một chút về đồ nướng Cao sư phụ cho tôi đi."
Lăng Sấm suy nghĩ một hồi, hỏi cô: "Cô biết vì sao lại có cái tên là đồ nướng Cao sư phụ không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!