Bây giờ trong đầu Điền Miêu Miêu chỉ toàn "cô có muốn nghe xem cô đang nói cái gì".
Dường như Lăng Sấm không hề để ý, anh vẫn đang chờ cô trả lời.
Tiếng trò chuyện và tiếng bước chân truyền từ bên ngoài vào, cả Lăng Sấm lẫn Điền Miêu Miêu cùng quay đầu nhìn về phía sau.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chu Nhất Minh và Diêu Trân đang nói về điều gì đó, cả hai cùng bước tới. Sau khi thấy Lăng Sấm và Điền Miêu Miêu đứng trước gương, hai mắt Diêu Trân bỗng sáng bừng: "Hai người mặc thế này xong lại đứng chung một chỗ trông rất đẹp đôi."
Chu Nhất Minh cũng tiến lên hai bước, đánh giá bộ vest trên người Lăng Sấm: "Anh, bộ anh đưa cho em có phải loại cùng bộ trên người Lăng Sấm không vậy?"
Nghe thấy giọng cậu ấy, Chu Khải Tinh cũng đi từ ngoài vào: "Đúng vậy, trang phục của phù rể giống nhau hết mà."
Chu Nhất Minh không tin: "Vậy sao nhìn bộ đồ trên người anh ấy sang trọng thế?"
Chu Khải Tinh nhìn hai người bọn họ, sau đó mở miệng nói: "Có một khả năng, đó là vì cậu ấy trông sang hơn?"
Chu Nhất Minh: "…"
Cậu ấy cười với Chu khải Tinh, không ngại ăn miếng trả miếng: "Sao anh dám mời anh ấy làm phù rể vậy? Anh không sợ cô dâu sinh lòng hối hận ngay trên lễ đường sao?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chu Khải Tinh: "…"
Anh ấy vỗ vai Chu Nhất Minh, sau đó nở nụ cười công nghiệp: "Dù cô dâu có suy nghĩ gì thì cũng phải có sự đồng ý từ Lăng Sấm mới được. Từ lúc ở trường học, cậu ấy đã nổi tiếng là người khó theo đuổi rồi đấy."
Dứt lời, Chu Khải Tinh vẫn chưa cảm thấy đủ nên bổ sung thêm: "Huống hồ giờ lại có người đứng cạnh cậu ấy, là phù rể như em đấy."
Chu Nhất Minh: "…"
Anh ấy không biết cô dâu có đổi ý không, nhưng anh ấy muốn đổi ý.
"Nói xong chưa? Nói xong rồi thì để tôi thay quần áo." Trở thành chủ đề tranh cãi của mọi người, Lăng Sấm mở miệng nói một câu với khuôn mặt không đổi sắc.
Chu Khải Tinh ho nhẹ một tiếng, nói với bọn họ: "Vậy mọi người quyết định chọn bộ đang mặc trên người phải không? Nếu thế thì ra ngoài để Hinh Dư nhìn thử đi đã, nếu cô ấy thấy không có vấn đề gì thì chúng ta chọn hai bộ này."
Lúc này Phạm Hinh Dư vẫn đang làm tóc, trước đây cô ấy từng tham dự hôn lễ của người khác, cảm thấy trang điểm cô dâu cũng tương tự nhau. Giờ đến lượt mình cô ấy mới nhận ra rằng để tạo kiểu tóc cô dâu trông thì đơn giản nhưng lại tốn rất nhiều thời gian.
Phạm Hinh Dư cầm điện thoại, lúc cô ấy đang dần mất kiên nhẫn thì Lăng Sấm và Điền Miêu Miêu đi ra, Chu Nhất Minh với Diêu Trân cũng theo sau. Lăng Sấm và Điền Miêu Miêu chỉ mặc lễ phục nhưng hai mắt Phạm Hinh Dư lại sáng bừng lên.
"Trông hai người mặc thật sự rất đẹp!" Nét mặt của Phạm Hinh Dư kích động hơn hẳn vừa nãy: "Quả nhiên là lụa đẹp vì người chứ không phải người đẹp vì lụa!"
Chu Nhất Minh đi đằng sau, vừa nghe Phạm Hinh Dư nói vậy, cậu ấy suy sụp: "Chị dâu, chị nói vậy là đang ngầm nhận xét em với Diêu Trân mặc trông khó coi sao?"
"Tất nhiên là Diêu Trân mặc cũng đẹp, còn em thì…" Phạm Hinh Dư nhìn cậu ấy một lượt, đánh giá vài lần, sau đó nói: "Thôi bỏ đi, dù sao thì em mặc cái gì cũng vô ích khi đi bên cạnh Lăng Sấm."
Chu Nhất Minh: "…"
Cậu ấy không làm nữa.
Chu Khải Tinh khẽ vỗ vai cậu ấy, mở miệng an ủi: "Đã hiểu cảm giác chưa, lúc trước bọn anh cũng như vậy đấy. Mỗi lần chơi bóng cùng cậu ấy, các nữ sinh chỉ chạy tới chụp ảnh cậu ấy thôi, và chỉ đưa nước cho mình cậu ấy."
Chu Nhất Minh: "…"
Nghe có vẻ đau khổ.
Phạm Hinh Dư ngẩng đầu nhìn anh ấy, cười như không cười: "Ồ, vậy ra anh còn hy vọng có nữ sinh đưa nước cho anh?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!