Chương 4: (Vô Đề)

Hầu như ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào chiếc xe bán thức ăn lưu động màu hồng đột nhiên xuất hiện này. Ngoài bảng hiệu trên nóc xe ra, trên thân xe cũng vẽ đầy những hình đồ nướng dễ thương, thậm chí còn đặc biệt thiết kế một logo riêng cho dòng chữ "Đồ nướng Miêu Miêu".

Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, chiếc xe bán thức ăn lưu động màu hồng chậm rãi lái đến bên cạnh xe cơm chiên Lăng Sấm rồi dừng lại.

Mặc dù chợ đêm Bắc Môn là một chợ đêm tự phát, nhưng mỗi ngày các chủ quán đều sẽ mở quầy bày bán ở vị trí cố định để tiện cho khách quen quay về chỗ cũ tìm mình. Xe bán thức ăn lưu động của Lăng Sấm vẫn luôn đậu ở một chỗ, hôm Điền Miêu Miêu tới đây thì cô đã phát hiện vẫn còn một chỗ trống kế bên xe của anh.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô cố tình đậu xe mình ở bên cạnh xe anh, không vì cái gì khác, chỉ để ké chút fame của anh thôi.

Trước giờ Điền Đậu Đậu luôn làm giúp việc trong nhà bếp của khách sạn, cậu ấy chưa từng tới chợ đêm để mở quầy bán như vậy. Khi nhìn thấy mọi người đều đang nhìn họ thì cậu ấy lập tức thấy hơi hoang mang: "Tại sao mọi người đều nhìn chúng ta vậy? Có phải chúng ta nên đi chào hỏi với mọi người không chị?"

"Chắc là không cần đâu." Chợ đêm này vẫn chưa được chính thức phát triển nên không cần phải đóng phí khi mở quán ở đây, nơi này thuộc kiểu muốn đến là cứ đến thôi.

"Thế chị đậu xe ở đây có ổn không vậy?" Điền Đậu Đậu vẫn không yên tâm lắm: "Liệu có ai bán ở đây trước không chị?"

Điền Miêu Miêu nói: "Hôm chị tới đây xem tình hình thì không nhìn thấy có người ở đây, nếu lát hồi có ai tới thì chúng ta di chuyển đi chỗ khác sau vậy."

"Dạ." Điền Đậu Đậu gật đầu, sau đó lại nhìn thấy chiếc xe bán thức ăn lưu động ở phía trước đột nhiên mở cửa, một người đàn ông trẻ tuổi bước ra khỏi xe bán thức ăn lưu động.

"Có người bước xuống kìa!" Điền Đậu Đậu túm lấy Điền Miêu Miêu ở bên cạnh.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Điền Miêu Miêu ngẩng đầu lên và nhìn thấy anh chàng đẹp trai mà cô đã gặp đêm đó. Hôm nay anh mặc một chiếc áo phông màu đen bình thường kiểu rộng, tóc hơi xoăn, mang theo vài vẻ lười biếng phong cách Hồng Kông. Hôm đó, anh đứng trong xe bán thức ăn lưu động nên Điền Miêu Miêu không để ý kỹ, nhưng lúc này trông thấy anh bước xuống xe, đôi chân dài miên man đó quả thật là khiến người ta không thể làm lơ được mà.

Khi nhìn thấy anh đi tới, trong đầu Điền Miêu Miêu tự động ghép nhạc nền cho anh luôn, đó là bài "Mối tình đầu" được Cố Tín hát lại gần đây.

"Mẹ ơi, anh trai này đẹp trai thật đấy." Điền Đậu Đậu ở bên cạnh cũng không khỏi nhìn anh thêm vài lần: "Cùng là áo phông quần jean mà sao anh ấy mặc trên người lại giống như đang đi catwalk vậy trời?"

"... Có lẽ là do nhan sắc, vóc dáng và khí chất của mỗi người thôi."

Điền Đậu Đậu im lặng một hồi rồi lại trở nên cảnh giác: "Không đúng, anh ấy đang đi về phía chúng ta đó! Chắc không phải chúng ta đang chiếm địa bàn của anh ấy đâu nhỉ?"

"... Đây là địa bàn của nhà nước mà."

"... Vậy, vậy chắc không phải anh ấy đến thu tiền bảo kê đâu nhỉ?" Điền Đậu Đậu nuốt nước miếng. Tuy cậu ấy chưa từng tới chợ đêm để mở quán nhưng cậu ấy đã xem rất nhiều phim truyền hình, ở nơi như này thì thông thường đều sẽ có người bảo kê.

Điền Miêu Miêu cũng hơi ngớ người trước lời nói của cậu ấy: "Anh ấy trông khá lịch sự, chắc không phải đâu."

"Không thể trông mặt mà bắt hình dong được!" Điền Đậu Đậu nhỏ giọng nhấn mạnh: "Chẳng phải chị trông cũng xinh đẹp đáng yêu đấy sao? Ai mà ngờ được chị có thể một đánh mười trong thôn của chúng ta chứ!"

Điền Miêu Miêu: "…"

Thấy anh chàng đẹp trai ở đối diện càng đi càng gần, Điền Đậu Đậu lại trốn ở bên cạnh Điền Miêu Miêu: "Nếu lát hồi có đánh nhau thì chị phải bảo vệ em thật tốt đó nha."

Điền Miêu Miêu: "…" Cô cần đứa em trai này có ích lợi gì vậy?

Trong lúc hai người đang nói chuyện thì Lăng Sấm đã bước đến trước xe bán đồ ăn lưu động rồi. 

Anh nhìn Điền Miêu Miêu, hình như khóe miệng hơi cong lên: "Hóa ra là cô à."

Điền Miêu Miêu thoáng sửng sốt, ngờ ngợ quan sát anh: "Anh… còn nhớ tôi sao?"

Lần này Lăng Sấm thực sự đã nhếch môi lên, nhìn cô và nói: "Xem ra sức hấp dẫn của chợ đêm Bắc Môn này thực sự lớn hơn cả showbiz rồi."

Điền Miêu Miêu: "…"

Hôm nay cô đã thay quần áo và búi tóc lên rồi, thế mà anh vẫn nhận ra cô, trí nhớ này cũng kinh khủng quá rồi đấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!