Thời điểm bộ phim kinh dị còn chưa kết thúc, Lương Tinh Tinh đã mò ra khỏi phòng ngủ. Khi phát hiện mọi người đang ngồi trong phòng khách xem phim điện ảnh, cô bé hào hứng chạy lại tìm vị trí ngồi trên sofa.
Vì thế trong suốt quá trình diễn ra đoạn cuối bộ phim, ngoài Lăng Sấm ra, người bình tĩnh nhất chính là bạn nhỏ Lương Tinh Tinh.
"Không ngờ Tinh Tinh lại can đảm tới vậy đó!" Khi ánh mặt trời chiếu vào căn phòng khách một lần nữa, Chúc Tinh mới chịu buông lỏng chiếc gối ôm ra, nói: "Mới bé xíu mà đã gan dạ như vậy, sau này mà đi chơi mật thất cũng có thể rủ em!"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Điền Miêu Miêu nói: "Mặc dù Tinh Tinh can đảm nhưng chắc cô bé chưa thể chơi mật thất đâu đúng không?"
Cô từng thấy học sinh tiểu học đóng kịch giết người, nhưng với những nơi kinh dị như mật thất thì học sinh tiểu học không nên vào mới đúng chứ?
Chúc Tinh nói: "Vậy còn anh Sấm thì sao? Anh Sấm cũng to gan lắm nha. Mà chị Miêu Miêu chọn chỗ hên lắm nha, trong suốt quá trình xem còn có anh Sấm trấn an, trong khi em chỉ có thể thi xem ai hét to hơn với Điền Đậu Đậu!"
Điền Miêu Miêu: "…"
Lúc đầu Điền Miêu Miêu không cảm thấy có vấn đề gì, nhưng khi nghe Chúc Tinh nói vậy cô hơi ngượng ngùng. Cô ngồi cách xa Lăng Sấm một chút, ho khan một tiếng, sau đó nói: "Vậy chúng ta nên làm gì tiếp theo đây? Xem một bộ phim khác hả?"
Lương Tinh Tinh là người hưởng ứng đầu tiên: "Được đó ạ! Bộ phim vừa nãy em chỉ được xem có một nửa, chúng ta đổi bộ khác đi!"
Lăng Sấm nghiêng đầu nhìn cô bé một cái, lên tiếng nhắc nhở: "Tinh Tinh, hôm nay mẹ em có dặn em phải làm bài tập đó."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lương Tinh Tinh: "…"
"Sau khi ngủ trưa rồi xem TV, giờ là lúc thích hợp để đi làm bài tập."
"A…" Thấy Lăng Sấm cầm cặp sách của mình tới, Lương Tinh Tinh chỉ đành ngồi xuống bàn và bắt đầu làm bài tập với điệu bộ u sầu.
Thấy thế, Điền Đậu Đậu lại không nhịn được, cậu ấy mở miệng cảm thán: "Tôi cứ tưởng anh Sấm là nô lệ của con gái nữa kìa, không ngờ anh ấy lại có ý chí sắt đá như vậy. Khi nói đến bài tập về nhà là không suy xét gì về mặt tình cảm luôn nha!"
Tôn Húc Xuyên nói: "Có thể vì đây là con gái người khác nên anh ấy không thấy đau lòng, chứ sau này anh ấy mà có con gái, tôi e là còn chiều lên tận mây xanh."
"…" Điền Miêu Miêu cạn lời, chỉ biết liếc mắt nhìn bọn họ một cái. Hai tên chó độc thân còn chưa có nổi một đối tượng lại rảnh hơi đi lo chuyện con cái người khác.
"Hai người các cậu thích bênh vực kẻ yếu như vậy sao không tới giúp Tinh Tinh làm bài đi?" Lăng Sấm đứng cạnh bàn quay đầu lại nhìn hai người bọn họ.
Vừa nghe thấy vậy, hai mắt Lương Tinh Tinh sáng bừng, có chuyện tốt như thế sao?
Điền Đậu Đậu xua tay liên tục: "Không được không được, dù bọn em dám làm Tinh Tinh cũng không dám đưa."
"Đúng vậy, nếu thành tích học tập của bọn em mà tốt thì bọn em phải mở quán bán ở chợ đêm Bắc Môn hay sao?" Dứt lời, Tôn Húc Xuyên lại bổ sung thêm một câu chữa lại: "Những người muốn trải nghiệm cuộc sống như anh Sấm thì không tính nha."
"Cái gì mà tôi trải nghiệm cuộc sống hả? Tôi mở quán bày bán nghiêm túc." Lăng Sấm thấy Lương Tinh Tinh cúi đầu làm bài tập nên cũng không quấy rầy cô bé nữa, anh quay lại phòng khách: "Trên tầng có phòng tập thể thao với khu trò chơi đấy, mọi người có muốn lên xem thử không?"
Tức khắc, khu trò chơi mà Lăng Sấm nhắc tới đã thu hút sự chú ý của Điền Đậu Đậu và Tôn Húc Xuyên, Điền Miêu Miêu với Chúc Tinh cũng đi theo sau họ, lên tham quan căn nhà một chút.
Phong cách thiết kế nhà của Lăng Sấm khá khéo léo, cả kể việc trang trí cũng phải tốn rất nhiều công sức. Điền Miêu Miêu không bị cuốn vào khu trò chơi kia, thay vào đó cô bắt đầu tò mò về cách bài trí của anh.
"Nhà thiết kế anh tìm không tồi, có thể nhìn ra anh thiết kế nó bằng cả trái tim mình, không phải kiểu nghìn bài một điệu."
Nghe cô nói vậy, Lăng Sấm khẽ cười: "Vậy nếu sau này tổng giám đốc Miêu đổi sang căn nhà lớn hơn có muốn tôi giới thiệu anh ta cho cô không?"
"Được đó nha." Nếu anh đã kiên trì gọi cô là tổng giám đốc Miêu thì Điền Miêu Miêu sẽ gật đầu chấp thuận thôi.
"Cô muốn đi tham quan đâu nữa không?" Lăng Sấm hỏi cô: "Hay là vào chơi trong khu trò chơi nhé?"
Điền Miêu Miêu có thể nhìn ra ba người Điền Đậu Đậu đang phát cuồng khu trò chơi kia, cô cũng không muốn tới tranh giành với bọn họ: "Không cần, tôi thấy hơi mệt, ngủ một lát là được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!