Mấy lời Lăng Sấm nói có vẻ rất hợp lý, nhưng sao Giang Thận lại không biết anh đang suy nghĩ cái gì chứ.
Anh ấy liếc nhìn Lăng Sấm một cái, sau đó vẫn đi tới ngồi trước bàn ăn. Hôm nay Lăng Sấm là chủ nhà, bọn họ là khách, mà đã là khách thì nghe chủ nhà sắp xếp là chuyện đương nhiên.
Sau đó Chúc Tinh cầm hai cái ghế dựa tới cho Lăng Sấm và Điền Miêu Miêu, để bọn họ ngồi xiên đồ ăn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cuối cùng chỉ còn hai người là Điền Miêu Miêu và Lăng Sấm trong phòng bếp, rõ ràng không gian lớn hơn nhiều nhưng không hiểu sao Điền Miêu Miêu lại có cảm giác hơi thở của mình không được thoải mái như vừa nãy.
Vì để bản thân trông tự nhiên hơn chút, Điền Miêu Miêu cố tình tìm một đề tài để nói chuyện phiếm với Lăng Sấm: "Vừa nãy chúng ta đang nói đến đâu nhỉ?"
Lăng Sấm đáp: "Nói đến chuyện dự án cũng như việc yêu đương, phải dựa vào duyên số nữa."
Điền Miêu Miêu: "…"
Lăng Sấm liếc nhìn cô một cái, sau đó hỏi: "Cô từng yêu ai chưa?"
"… Tất nhiên là chưa, khi ấy tôi chỉ chăm chăm vào việc học thôi, làm gì có thời gian dành cho việc yêu đương?" Điền Miêu Miêu nghĩ mình không thể bị động như vậy, cho nên cô đã vứt quả bóng cao su này về lại với chính chủ: "Còn cậu thì sao? Chắc yêu nhiều đến nỗi không kể xiết nhỉ?"
Lăng Sấm im lặng một lúc, sau lại nhìn cô: "Trông tôi giống người có nhiều kinh nghiệm yêu đương lắm sao?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Khụ, cũng không thể nói như thế, chủ yếu là khuôn mặt xuất chúng của anh kìa. Chắc lúc ở trường được nhiều người để ý lắm nhỉ."
"Tôi cũng chỉ chăm chăm vào việc học thôi, không có thời gian yêu đương."
"… Hay."
"Nhưng lúc tôi đặt cái xích đu kia trong sân, ba tôi cho rằng tôi có bạn gái." Nói tới đây, Lăng Sấm không nhịn được cười: "Sau khi trang trí xong nhà cửa, ông ấy đã theo dõi căn nhà này trong suốt một thời gian dài chỉ để xem có cô gái nào vào sống ở đây không."
Điền Miêu Miêu: "…"
Cô im lặng một lúc, sau đó cười phá lên: "Vậy cuối cùng ông ấy có thất vọng khi không thấy cô gái nào vào ở không?"
Lăng Sấm cũng cười: "Ông ấy muốn bắt ngay tại trận nhưng sau đó lại không chờ nổi nữa nên gọi điện hỏi thẳng tôi, dù nói thế nào ông ấy cũng không tin tôi căng xích đu là vì tôi muốn ngồi."
Điền Miêu Miêu cười nói: "Anh xem, đến ba anh cũng thấy việc ngồi xích đu quá nữ tính."
"Dưới góc nhìn của ba tôi, không một ngóc ngách nào trong căn nhà do tôi trang trí mà đẹp cả."
Khi nghe Lăng Sấm nói như vậy, Điền Miêu Miêu không nhìn được lại quay đầu nhìn khắp nhà anh một vòng. Mặc dù cô chưa đi lên tầng, nhưng chỉ nhìn cách trang trí phòng bếp và phòng khách khá đơn giản bắt mắt kia thôi, cô nhận xét nó khá xinh đẹp: "Tôi thấy cũng được mà, có rất nhiều chỗ được thiết kế khá đặc biệt, màu sắc cũng rất dễ chịu."
Lăng Sấm lấy một bộ dao nĩa trong tủ bát, sau đó đưa cho Điền Miêu Miêu xem: "Cái này là ba tôi đưa khi tôi dọn tới đây, ông ấy thích kiểu này."
Điền Miêu Miêu nhìn hoa hồng sặc sỡ trên đĩa, gật đầu đáp: "Ừm, hoa nở mang phú quý, ngụ ý rất hay."
Lăng Sấm bật cười, sau đó lại thả bộ đồ ăn về chỗ cũ: "
"Chiều nay tôi sẽ đưa cô lên tầng tham quan nhà thử."
Điền Miêu Miêu chớp mắt: "Chắc trên tầng có phòng ngủ của anh nhỉ?"
Lăng Sấm cúi đầu nhìn cô: "Cô muốn tham quan phòng ngủ của tôi?"
"… Khả năng đọc hiểu của anh hơi lạ."
Lăng Sấm bật cười thành tiếng, nói: "Ngoài phòng ngủ ra, trên tầng còn có phòng tập thể dục và khu trò chơi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!