Bầu không khí trong xe trở nên yên tĩnh trong vài giây, sau đó giọng nói Điền Miêu Miêu vang lên: "Không phải, chẳng lẽ chị không thể tự mua một căn nhà lớn hơn sao? Có thể sau này chị sẽ khai trương thêm nhiều chi nhánh nướng BBQ trên khắp cả nước, thậm chí là còn tiến ra nước ngoài nữa kìa! Đến khi lên làm tổng giám đốc Miêu rồi thì nhà nào mà chẳng mua nổi chứ?"
Dường như Lương Tinh Tinh không nghĩ tham vọng của cô lại lớn như vậy, sau khi cố gắng tiêu hoá nó, cô bé mở miệng hỏi: "Vậy tại sao lại không phải là tổng giám đốc Điền?"
Điền Miêu Miêu: "…"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Tổng giám đốc Miêu…" Lăng Sấm ngồi bên cạnh không nhịn được cười: "Cũng đáng yêu thật."
Điền Miêu Miêu: "…"
Vấn đề ở đây không phải là tổng giám đốc gì, mà là quán nướng BBQ Miêu Miêu mở rộng chi nhánh trên khắp cả nước!
"Vậy đến khi chị Miêu Miêu mua một căn nhà lớn rồi thì anh Lăng Sấm có thể vào đó ở không?" Sau khi đi vòng qua một chủ đề khác, Lương Tinh Tinh vẫn không quên câu hỏi ban đầu của mình.
Hai vị đương sự ngồi trong xe đều im lặng, Lương Tinh Tinh không chờ bọn họ trả lời mà tung một vấn đề khác: "Vậy anh Lăng Sấm có cái tính ăn bám không?"
Điền Miêu Miêu: "…"
Cô phát hiện ra một điều, đó là Lương Tinh Tinh chỉ không hiểu bài tập về nhà, còn những chuyện khác cô bé hiểu hết.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lăng Sấm lái xe vào gara của mình, vừa cười vừa nói: "Anh không có tính hiếu thắng như tổng giám đốc Miêu, anh không ngại ăn bám."
Điền Miêu Miêu: "…"
Thật ra thì với cái ngoại hình xuất chúng của Lăng Sấm, anh có đủ tư cách để ăn bám.
Thấy Lăng Sấm dừng xe, Lương Tinh Tinh cũng không chú ý tới chuyện ai ở nhà lớn của ai nữa, cô bé hỏi: "Tới rồi ạ?"
"Tới rồi, xuống xe cẩn thận chút." Lăng Sấm mở cửa xe, đi xuống cầm túi trái cây và đống nguyên liệu nấu ăn Điền Miêu Miêu đã chuẩn bị từ trước. Lương Tinh Tinh cũng bước xuống xe, nhìn quanh gara của Lăng Sấm với điệu bộ hào hứng.
"Chiếc xe này cũng là của anh Lăng Sấm ạ?" Lương Tinh Tinh thấy còn một chiếc xe khác trong gara, cô bé bắt đầu tò mò. Lăng Sấm gật đầu với cô bé, sau đó nói: "Chúng ta vào nhà trước đi."
"Được!" Lương Tinh Tinh nắm tay Điền Miêu Miêu, theo Lăng Sấm ra khỏi gara và đi vào trong khu vườn. Vườn nhà Lăng Sấm rất rộng và được xử lý khá chỉn chu, anh còn đặt một chiếc xích đu trong sân.
Nhìn chiếc xích đu đó giống như được đặt làm riêng, tạo hình vô cùng độc đáo, còn lắp một cái lều riêng phía trên. Những cây xanh rậm rạp quấn quanh lều, vừa có thể làm bóng máy vừa có thể ngắm cảnh.
Sự chú ý của Lương Tinh Tinh bị chiếc xích đu kia thu hút, mà Điền Miêu Miêu thì lại đang đánh giá cây dương mai trong vườn: "Quả dương mai trên cây này sai thật đấy nhỉ?"
"Ừm." Lăng Sấm sải bước đến gần cô, ngẩng đầu nhìn ngắm những quả dương mai trên cành cây: "Mỗi khi ra ngoài vào sáng sớm tôi sẽ hái một ít quả dương mai làm nước uống rồi đặt trong tủ lạnh. Vừa hay, giờ uống được rồi đó."
"Chị Miêu Miêu ơi, chị đẩy em đi!" Trong lúc bọn họ đang nói chuyện, Lương Tinh Tinh đã ngồi lên chiếc xích đu kia. Điền Miêu Miêu thấy thế bèn hỏi Lăng Sấm đang đứng bên cạnh: "Xích đu kia có ngồi được không?"
Những thứ đặt trong vườn có thể chỉ làm vật trang trí mà thôi, không chịu được sức nặng.
Lăng Sấm khẽ gật đầu, anh đáp: "Có thể, nó chắc chắn lắm, hai người già ngồi lên cũng không vấn đề gì."
Nghe anh nói vậy, Điền Miêu Miêu mới yên tâm gật đầu: "Vậy tôi tới chơi với Tinh Tinh một lát."
"Được, tôi đi thu dọn đồ, hai người cẩn thận chút."
"Ừm." Điền Miêu Miêu đáp, sau đó cô chạy đến chỗ Lương Tinh Tinh. Mà lúc này Lương Tinh Tinh vẫn đang đeo cặp sách trên lưng, Điền Miêu Miêu để cặp sách cô bé sang một bên rồi mới đủn xích đu: "Nắm chặt nha."
"Dạ dạ!" Lương Tinh Tinh cảm giác hai chân mình như bay khỏi mặt đất, tầm nhìn của cô bé càng lúc càng cao, hai mắt cô bé sáng bừng: "Oa, chị Miêu Miêu đẩy cao nữa đi."
"Như này đã là cao lắm rồi, cao thêm nữa không an toàn đâu." Điền Miêu Miêu không dám đẩy Lương Tinh Tinh lên quá cao cho nên cô luôn khống chế lực. Tuy nói chiếc xích đu này đặt ngoài trời nhưng trông nó khá sạch sẽ, chắc chắn là có người tới lau dọn mỗi ngày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!