Chương 32: (Vô Đề)

Giang Thận vừa mới dứt lời, ông chủ đứng đằng trước còn chưa kịp mở miệng, đám người theo sau ông ta đã bắt đầu ra mặt bênh vực: "Anh là ai? Sao dám nói chuyện với tổng giám đốc Hầu như vậy?"

Tổng giám đốc Hầu này không nổi tiếng như Trần Bách Thái khi trước, mà bản thân ông ta cũng chưa đưa danh thiếp cho bất kỳ kẻ nào, nhưng người đi bên cạnh ông ta gọi ông ta là tổng giám đốc Hầu cho nên Giang Thận cũng đu theo: "Tổng giám đốc Hầu, ông có vấn đề gì với lời tôi vừa nói sao?"

Trước đây anh ấy cũng từng thực hiện dự án mở rộng kiểu này, nếu không thảo luận trước với các ông chủ, đến khi bắt đầu mở rộng sẽ gặp rất nhiều cản trở.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nhưng dường như vị tổng giám đốc Hầu này lại chẳng để chuyện ấy trong lòng, thậm chí ông ta còn nhìn Giang Thận bằng ánh mắt khinh thường: "Các cậu đồng ý thì sao? Mà không đồng ý thì sao? Mở rộng chợ đêm Bắc Môn là chuyện như ván đã đóng thuyền rồi."

Giang Thận khẽ cười một tiếng, anh ấy nhìn thẳng ông ta: "Có lẽ đây là lần đầu tiên tổng giám đốc Hầu phụ trách dự án mở rộng kiểu này nhỉ? Hay là ông thử tìm hiểu kỹ lại trước đi rồi hẵng tới?"

"Cậu chỉ là một kẻ bán Dilao, cậu thì biết cái gì? Còn dám đứng đây dạy tổng giám đốc Hầu nên làm việc thế nào ư?" Người đi bên cạnh tổng giám đốc Hầu tiến lên vài bước, mở miệng nói.

Lăng Sấm và Điền Miêu Miêu sợ bọn họ sẽ xuống tay với Giang Thận nên vội lao tới, chị Trương cũng kéo Lương Tinh Tinh sang một bên vì sợ mấy người này sẽ đánh lây sang cả cô bé.

Những vị khách có mặt trong chợ đêm thi nhau nhìn về phía này, họ cũng không còn tâm trạng ăn nữa. Anh Phan và Tôn Húc Xuyên cũng chạy tới, đứng chắn trước mặt đám người của tổng giám đốc Hầu.

Mới giây trước, đám cấp dưới đi theo tổng giám đốc Hầu còn tỏ vẻ kiêu căng ngạo nghễ, giờ thấy nhiều người như vậy họ cũng biết kiềm chế hơn chút. Đặc biệt là khi thấy một ông anh có hình xăm trên cánh tay, bọn họ vội lùi về sau một bước, nói: "Các người tính làm gì? Định đánh người hay sao?"

"Rốt cuộc ai mới là kẻ muốn đánh người đây?" Tôn Húc Xuyên nhìn bọn họ, nói: "Tôi đã quay lại chuyện vừa nãy rồi, các người đừng hòng ngậm máu phun người."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lúc nói những lời này, trên tay Tôn Húc Xuyên vẫn cầm chiếc điện thoại đang bật chế độ quay chụp. Đám người bên cạnh tổng giám đốc Hầu muốn cướp điện thoại của cậu ta, nhưng Tôn Húc Xuyên đã né sang một bên, động tác vô cùng linh hoạt: "Làm gì vậy? Định cướp bóc à?"

Trong lúc bọn họ nói chuyện, lại có thêm một vài ông chủ sạp hàng trong chợ đêm chạy tới vây quanh bọn họ. Chỉ vài phút trước thôi, đoàn người của tổng giám đốc Hầu oai phong, ngông nghênh không ai bì nổi nay lại trông yếu thế đáng thương.

"Tôi cảnh cáo mấy người, đừng có chụp ảnh." Tổng giám đốc Hầu vừa giơ tay che mặt vừa nói: "Đám người các người đúng là chẳng ra cái mẹ gì, thảo nào chỉ có thể dựng quầy hàng ở đây để buôn bán."

"Ông nói vậy là có ý gì hả?" Trước đó chị Trương vốn đã bất mãn với ông ta rồi, giờ nghe ông ta mở miệng nói những lời đó, chị ấy lại càng giận hơn, mở miệng nói: "Chúng tôi bán hàng ở đây, chúng tôi tự kiếm tiền bằng chính đôi tay của mình, không ăn trộm không cướp đoạt của ai. Nếu ông khinh thường nó thì đừng vác mặt tới đây nữa, dù sao cũng chẳng ai hoan nghênh ông tới đây."

Chị ấy vừa dứt lời, cảm xúc của những người khác cũng được đẩy lên cao trào, họ liên tục phụ hoạ chị Trương. Tổng giám đốc Hầu không nhịn nổi nữa, há miệng thét to hơn bọn họ: "Các người đừng có mà hiểu lầm, sau này tôi là ông chủ chịu trách nhiệm về dự án mở rộng này. Các người thích thì ở còn không thích thì cút mau đi, không ai cần các người ở lại!"

Trước đó Điền Miêu Miêu không nói lời nào, nhưng lúc này cô không nhịn nổi nữa: "Tổng giám đốc Hầu, chợ đêm Bắc Môn được tạo thành từ những quán bán hàng rong, phải có những ông chủ mở quầy hàng ở đây mới có chợ đêm Bắc Môn. Không có những ông bà chủ sạp hàng rong như chúng tôi thì chợ đêm Bắc Môn chẳng là cái gì cả."

Tổng giám đốc Hầu không quá để tâm tới những lời cô nói, ông ta nhếch mép cười, tỏ vẻ khinh thường: "Các cô cậu có thể kiếm tiền ở chỗ này cũng chính nhờ lượng người biết tới chợ đêm Bắc Môn. Vậy những người tới chợ đêm Bắc Môn này từ đâu mà ra? Đó là nhờ công viên Tinh Quang! Các người thật sự cho rằng chợ đêm Bắc Môn sẽ không thể hoạt động nữa nếu không có các người  ư?

Người tới cái đoạn đường này chỉ để kiếm tiền, các cô cậu không muốn ở lại thì vẫn còn rất nhiều người tình nguyện tới mở sạp tại đây, chẳng lẽ tôi lại đi lo không tìm thấy chủ quầy mới sao?"

Ông ta vừa dứt lời, mọi người lại càng kích động. Đám cấp dưới của tổng giám đốc Hầu vội vàng đứng vây quanh bảo vệ ông ta, đồng thời cảnh cáo những người xung quanh: "Các người đừng làm xằng làm bậy, có cảnh sát ở gần đây đấy, cẩn thận không tôi sẽ cho đám các người ăn không hết gói đem đi đấy."

"Vậy anh báo cảnh sát đi, tôi muốn xem thử ai mới là kẻ ăn không hết gói đem đi!"

"Đúng vậy, giờ vẫn chưa có thông báo chính thức mà ông đã coi mình là ông chủ của nơi này ư?"

Càng ngày càng có nhiều người rút điện thoại quay chụp, tổng giám đốc Hầu che mặt, ông ta muốn rời đi: "Các người mau tránh ra, các người chỉ là một đám điêu dân thôi!"

"Ông nói ai là điêu dân hả? Chúng tôi là điêu dân, vậy ông là cái chó gì?"

"Tôi thấy ông chủ như ông cũng chẳng có bản lĩnh lắm, nhưng cái dáng vẻ ngông nghênh ấy thì không ai bằng!"

Tổng giám đốc Hầu mắc kẹt trong đám người, ông ta không thể cử động nổi. Mãi sau, cảnh sát tới mới có thể giải cứu ông ta từ giữa đám đông.

Khi được cảnh sát hộ tống đi, tổng giám đốc Hầu vẫn luôn miệng chửi rủa bọn họ. Chưa hết, ông ta còn buông lời cay độc rằng đợi sau khi ông ta mở rộng khu chợ đêm này, ông ta sẽ đuổi tất cả những chủ quán động tới ông ta ngày hôm nay đi.

Tổng giám đốc Hầu rời đi rồi nhưng cảm xúc của mọi người vẫn chưa được ổn định. Có điều, bọn họ vẫn phải tiếp tục công việc buôn bán của ngày hôm nay cho nên tất cả đành quay về quầy hàng của mình.

Lăng Sấm nhìn Điền Miêu Miêu đang đi bên cạnh mình, hỏi cô: "Cô không bị thương ở đâu đó chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!