Nhìn dáng vẻ thiếu niên mơ mộng yêu đương của Điền Đậu Đậu, Điền Miêu Miêu nhịn không nổi nữa mà hỏi: "Em nói chị nghe cô gái kia bao nhiêu tuổi, làm nghề gì đi?"
Điền Đậu Đậu đáp: "Nhỏ hơn em một tuổi, vừa tốt nghiệp đại học năm ngoái, hình như đang làm việc trong cơ quan nhà nước đó."
Điền Miêu Miêu im lặng vài giây, sau đó mở miệng: "Rốt cuộc tại sao người ta lại nhìn trúng em vậy?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"…" Điền Đậu Đậu cạn lời: "Em thì làm sao chứ? Sao người ta lại không thể nhìn trúng em?"
"Xuất thân từ thôn Thanh Tịnh, lại chỉ có đúng mỗi tấm bằng đại học, dù con gái người ta không để ý thì em cũng chẳng qua nổi cửa ải của ba mẹ nhà người ta đâu."
"… Chẳng phải chị cũng là người của thôn Thanh Tịnh sao?! Với lại bây giờ thôn Thanh Tịnh phát triển khá lắm đấy, số lượng du khách ghé thăm ngày một nhiều, mai mốt còn có một show hẹn hò muốn tới thôn chúng ta quay nữa kìa!"
Đây là lần đầu tiên Điền Miêu Miêu nghe thấy chuyện này, ngạc nhiên hỏi lại: "Show hẹn hò á? Có thật không?"
"Thật một trăm phần trăm luôn, lãnh đạo của đài truyền hình đã tới thôn chúng ta khảo sát rồi, còn ký cả hợp đồng nữa kìa!" Lúc nói ra những lời này, Điền Đậu Đậu thoạt nhìn vô cùng kiêu ngạo, hệt như người ký hợp đồng với đài truyền hình là cậu ấy vậy: "Đợi chương trình được phát sóng, du khách tới thôn chúng ta chắc chắn sẽ ngày càng nhiều, giờ trong thôn đang lên kế hoạch xây thêm vài homestay cho khách du lịch ở lại đấy!"
"Ồ… xem ra thôn đang phát triển rất tốt ha, em mà ở lại đó chắc sẽ có tiền đồ hơn là lên thành phố A nhiều."
"…"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hai chị em vừa nhắc đến chuyện này, mẹ của Điền Miêu Miêu lại gọi tới rất đúng lúc. Điền Miêu Miêu liếc nhìn Điền Đậu Đậu, sau đó bắt máy: "Mẹ ơi, Điền Đậu Đậu ở nhà có gây rắc rối gì không vậy?"
Nghe cô hỏi vậy, mẹ Điền lập tức hiểu ra chắc chắn Điền Đậu Đậu đã tới chỗ cô rồi, bèn bảo: "Không gây rắc rối gì cả, chỉ bảo là muốn theo đuổi tình yêu thôi, tới cả mẹ và ba con cũng không cản nó nổi nữa."
"… Thế không có nó ở nhà thì bên phía nhà hàng có ảnh hưởng gì không ạ?"
"Yên tâm, mẹ đã tuyển được người làm rồi, hôm nay con không đi làm sao?"
"… À, hôm nay con được nghỉ." Điền Miêu Miêu không dám báo tin mình đã thất nghiệp cho bà ấy biết.
Mẹ Điền cũng không nghi ngờ gì, nói tiếp: "Đậu Đậu bảo muốn tới chỗ con, nếu con thấy nó phiền thì cứ đuổi nó ra ngoài tìm chỗ khác ở, không cần để ý tới ba mẹ đâu, dù sao thì cũng chính nó đòi đi ăn trái đắng tình yêu mà."
"…" Điền Miêu Miêu vô thức liếc mắt về phía Điền Đậu Đậu cao to lực lưỡng, trông cũng mạnh mẽ lắm, cộng thêm hai năm làm phụ bếp cho ba, tay nghề chắc chắn cũng tương đối khá, tóm lại chính là lao động cao cấp đấy: "Không đến nỗi đó đâu ạ, con là chị nó mà, sao có thể đối xử với nó như vậy được chứ."
Không hiểu sao Điền Đậu Đậu đang đứng bên cạnh lại thấy ớn lạnh cả sống lưng, mỗi lần chị gái cất cái giọng đó là chắc chắn cậu ấy sẽ gặp nạn thôi.
"Cũng được, tùy con vậy." Mẹ Điền nói qua điện thoại: "Ban nãy mẹ vừa gửi cho con một thùng cam và một thùng vải đó, trong thôn trồng, mới vừa hái xuống luôn, chắc trong hôm nay là đến thôi, nhớ để ý nhận hàng nha con."
"Dạ, con cảm ơn mẹ!" Điền Miêu Miêu nói chuyện điện thoại với mẹ Điền xong thì quay sang mỉm cười với Điền Đậu Đậu.
Điền Đậu Đậu xém nữa là quỳ sụp xuống lạy cô: "Chị à, chị đừng như vậy mà, em sợ lắm."
Điền Miêu Miêu vỗ vỗ cánh tay cậu ấy, xúc cảm từ cơ thể ẩn dưới lớp vải khiến cô vô cùng hài lòng: "Nhóc con được đấy, rắn chắc lắm, báo cho em một tin tốt, chị đã tìm được việc cho em rồi."
"Thật không? Việc gì thế chị?" Điền Đậu Đậu hớn hở nhìn cô: "Đừng nói là làm trong khách sạn của chị đấy nhé?"
Khách sạn mà chị đang làm việc là khách sạn năm sao lận đó! Cậu ấy từng ghé một lần rồi, xây dựng hoành tráng lắm!
Điền Miêu Miêu im lặng vài giây, sau đó cong môi cười nhẹ: "Không phải."
"Thế là gì?"
"Bán đồ nướng giúp chị."
Não Điền Đậu Đậu nháy mắt ngưng hoạt động luôn, cậu ấy hoang mang nhìn cô: "Từ từ, không đúng, sao chị lại đi bán đồ nướng? Chẳng lẽ tiền lương của khách sạn không đủ cho chị tiêu sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!