Chương 26: (Vô Đề)

Đề nghị này đối với Lăng Sấm mà nói rõ ràng là rất mê người, anh tính thời gian một chút, nói với Điền Miêu Miêu: "Mười một giờ rưỡi là VIP có thể vào chỗ rồi, buổi sáng tám giờ tôi đi đón mọi người, cũng có thể chơi nửa giờ."

"Được, chờ một lúc nữa tôi sẽ nói với Điền Đậu Đậu." Điền Miêu Miêu đưa tiền cơm chiên cho Lăng Sấm rồi cầm hai bát cơm chiên lạp xưởng trở về.

Điền Đậu Đậu và Chúc Tinh vẫn còn đang nướng trong xe đồ ăn, Điền Miêu Miêu đi tới, đặt cơm chiên vào bên cạnh: "Mua cho hai đứa ăn khuya, nếu như đói bụng thì có thể ăn."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Điền Đậu Đậu nghiêng đầu nhìn, có chút kinh ngạc mở miệng: "Ngày hôm nay là ngọn gió nào thổi tới mà chị lại mua đồ ăn khuya cho bọn em thế?"

"Bớt được hời vẫn khoe mẽ đi." Điền Miêu Miêu nhịn kích động lườm cậu ấy một cái: "Cơm mới vừa chiên xong đấy, nếu như hai đứa đói bụng có thể thay phiên ăn."

"Thế Chúc Tinh ăn trước đi, tôi ở chỗ này trông là được."

"Được, nói ra thì tôi còn chưa từng ăn cơm chiên của ông chủ Lăng đâu." Chúc Tinh tháo khẩu trang xuống, cầm theo cơm chiên ngồi ra bên ngoài. Điền Miêu Miêu vẫn ở lại trong xe đồ ăn, cười với Điền Đậu Đậu.

Vào ngày hè, Điền Đậu Đậu lại bị cô cười đến mức đổ mồ hôi lạnh.

"Chị lại nghĩ ra cách gì dày vò em?" Nếu không phải là trên lò còn có đồ nướng, cậu ấy thật sự muốn xông ra ngoài ngay bây giờ.

Điền Miêu Miêu cười nói: "Khẩn trương như vậy làm cái gì, chỉ là ông chủ Lăng tìm em chơi bóng rổ."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Điền Đậu Đậu: "..."

Nghĩ đến vẻ mặt Lăng Sấm nói với cậu ấy lời này vào hôm đó, cậu ấy lại càng khẩn trương hơn được không hả.

"Không phải em không muốn, nhưng chị xem mỗi ngày chúng ta bận rộn như vậy, làm gì có thời giờ chơi bóng rổ chứ?" Điền Đậu Đậu cười theo, hy vọng vận mệnh có thể buông tha cho mình.

Điền Miêu Miêu nói: "Yên tâ,, thứ bảy trước khi đi lễ hội âm nhạc, có thể chơi nửa giờ."

Điền Đậu Đậu: "..."

Cậu ấy há miệng, còn muốn nói điều gì liền nghe phía ngoài có người kêu "Ông chủ tính tiền", Điền Miêu Miêu vèo một cái liền đi ra ngoài.

Bởi vì bọn họ không có chương trình tính tiền, Điền Miêu Miêu đều phải viết mùi vị và món ăn mỗi một bàn trên quyển sổ, lúc tính tiền lại dùng máy tính cộng lại.

Sau khi thu tiền xong, Điền Miêu Miêu đi tới bên cạnh Chúc Tinh hỏi cô ấy: "Vị cơm chiên thế nào?"

Chúc Tinh không hề keo kiệt mà ca ngợi rằng: "Ăn ngon lắm ạ, ngay từ đầu em cho rằng mọi người đi mua cơm chiên chỉ là vì mặt của ông chủ Lăng, em có tội!"

Điền Miêu Miêu cười một tiếng, lại rót chén nước đặt lên bàn cho cô ấy: "Chớ để mắc nghẹn."

"Cảm ơn chị Miêu Miêu!"

"Đừng khách sáo, thứ bảy nhớ kỹ tới đây sớm một chút."

"Yên tâm đi chị, em đã đặt đồng hồ báo thức từ sáu giờ rồi!" Vì ship couple, ngày nghỉ mà cô ấy thức dậy còn sớm hơn so với bình thường!

Suy nghĩ đến thứ bảy phải dậy sớm, thứ sáu Điền Miêu Miêu cũng dẹp quầy trước một giờ. Sau khi tắm xong thì chuẩn bị quần áo và giầy ngày mai sẽ mặc, Điền Miêu Miêu mới an tâm mà nằm xuống giường, sau đó... cũng đặt đồng hồ báo thức từ sáu giờ cho mình.

"Ừm... Liệu có quá sớm không nhỉ?" Cầm điện thoại di động suy nghĩ một chút, Điền Miêu Miêu không xóa bỏ sáu giờ báo thức, mà lại đặt báo thức vào lúc sáu giờ hai mươi.

Ngày hôm sau còn chưa đến lúc đồng hồ báo thức của Điền Miêu Miêu vang lên, Điền Đậu Đậu đã rời giường, Điền Miêu Miêu mơ mơ màng màng nghe bên ngoài truyền tới âm thanh, sững sờ nằm chết dí sáu giờ hai mươi mới dậy.

Cô rửa mặt xong, đắp mặt nạ rồi đi ra bên ngoài nhìn thoáng qua, Điền Đậu Đậu đã chuẩn bị cơm sáng ở phòng bếp. Điền Miêu Miêu kinh ngạc nhìn cậu ấy: "Em đang làm cơm sáng á? Chị còn đang suy nghĩ trực tiếp gọi đồ ăn bên ngoài đây."

Điền Đậu Đậu vừa nhìn độ lửa, vừa trả lời cô: "Dù sao em cũng không ngủ được, không bằng dậy làm bữa sáng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!