Lúc Tần Ngạn cho Lăng Sấm vé vào cửa lễ hội âm nhạc chỉ bảo anh hẹn Điền Miêu Miêu cùng đi. Bây giờ tuy là quá trình có chút không giống nhưng vẫn đi tới điểm cuối làm người vừa lòng nhỉ?
Lăng Sấm bỗng chốc không lên tiếng, Điền Miêu Miêu cúi đầu nhìn vé trong tay, ho một tiếng mang tính chiến thuật: "Đây là vé VIP ư?"
Giá cả được in trên mặt tấm phiếu đắt hơn thứ cô thấy ở trên mạng không chỉ ba lần.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lăng Sấm gật đầu, mở miệng nói: "Dù sao cũng là để tặng người khác mà, khu vực VIP là chỗ cách sân khấu gần nhất, nghe Tần Ngạn nói còn có thể kiểm tra an ninh vào sân trước, không cần xếp hàng."
"À... Nghe có vẻ quả thật không tệ."
"Ừ." Lăng Sấm ho khẽ một tiếng như đang che giấu gì đó, nhìn cô nói: "Hai tấm vé đắt như vậy, lãng phí thì rất đáng tiếc, hay là chúng ta cùng đi đi."
"Được, được." Điền Miêu Miêu cũng trả lời một câu, vẻ mặt khá bối rối.
Điền Đậu Đậu thấy bọn họ đều đã bằng lòng rồi thì nhất thời yên tâm, vừa rồi nghe bọn họ nói vé này là vé VIP, cậu ấy cố ý ghé lại xem: "Thực sự là vé VIP kìa."
Cậu ấy biết lễ hội âm nhạc này có bán vé VIP thế nhưng giá cả quá đắt, cho nên cậu ấy vẫn mua vé thường. Cậu ấy liếc nhìn Chúc Tinh bên cạnh, nói với cô ấy: "Không sao, tuy vé của chúng ta là vé thường nhưng chúng ta có thể tới sớm hơn để giành chỗ! Đến lúc đó đứng ở phía sau bọn họ, tốn ít hơn so với bọn họ ba lần, họ chính là đồ ngốc!"
Lăng Sấm ngước mắt lên nhìn cậu ấy một cái: "Vé này là khách hàng của Tần Ngạn tặng, không mất tiền."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"..." Mấy người các người đúng là phiền phức.
"Đến lúc đó tôi tới đón mọi người đi nhé." Lăng Sấm thu hồi ánh mắt, hỏi Điền Miêu Miêu trước mặt. Lần trước Điền Miêu Miêu đã ngồi xe của Lăng Sấm, lúc này thuận thế gật đầu: "Được, cảm ơn ông chủ Lăng!"
Lăng Sấm nhìn cô, hơi cong môi: "Không cần khách sáo như vậy, chúng ta cùng ra ngoài chơi mà."
Điền Đậu Đậu bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, chợt ngẩng phắt đầu lên, một đôi mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn chăm chú vào Lăng Sấm: "Thế hôm đó anh Sấm dự định mặc cái gì? Cho em tham khảo với!"
Lăng Sấm suy nghĩ một chút rồi mở miệng nói: "Thì mặc áo phông và quần dài thôi."
Điền Đậu Đậu: "..."
À, sao cậu ấy lại quên mất, anh Sấm là một người tùy tiện mặc cái gì cũng đều giống như đang đi catwalk.
Cậu ấy vẫn nên trở về bàn bạc với đám anh em của mình thôi!
Mấy ngày kế tiếp, mỗi ngày Điền Đậu Đậu đều đang nghiên cứu xem hôm lễ hội âm nhạc nên mặc như thế nào mới có thể làm mình trông giống như một cool boy. Càng nghiên cứu, cậu ấy càng cảm thấy quần áo cậu ấy đang có đều không ổn lắm.
Nếu như cậu ấy lại xin phép chị mình nghỉ một ngày để đi mua quần áo thì liệu chị cậu ấy có đánh cậu ấy hay không?
... Tất nhiên là sẽ đánh.
Cuối cùng Điền Đậu Đậu đành phải mua mấy bộ quần áo ở trên mạng, sau khi nhận được bắt đầu phối đủ kiểu.
Hai ngày trước khi lễ hội âm nhạc bắt đầu, Điền Đậu Đậu đã không có lòng dạ nào làm việc rồi, trong đầu toàn là thứ bảy phải cùng Chúc Tinh chơi thế nào.
Lăng Sấm và Điền Miêu Miêu nhìn qua bình tĩnh hơn cậu ấy nhiều, không hề làm ảnh hưởng đến công việc chút nào, Điền Miêu Miêu thậm chí còn tỉ mỉ thông báo trước trong nhóm chat đồ nướng rằng thứ bảy không bày sạp, sợ khách hàng sẽ đi mất công.
Anh Vương: Tiểu Điền à, không phải bữa trước mới vừa nghỉ ngơi hai ngày ư, sao thứ bảy lại nghỉ ngơi nữa.
Phi Phi: Đúng vậy, tôi còn nói thứ bảy tuần này đi ăn với bạn đấy. Qwq.
Dì Trần: Miêu Miêu, bán đồ ăn mà thường xuyên ngừng kinh doanh là không tốt đâu!
Tiểu Hồ bán sỉ vật liệu xây dựng: +1
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!