Điện thoại vang lên chưa được vài tiếng đã có người nhận, giọng nói quen thuộc của Đoàn Bác Siêu truyền tới từ trong ống nghe: "Đàn anh, không ngờ anh lại gọi điện thoại cho em! Từ sau khi anh về nước, anh liền không liên lạc với em nữa, em sợ anh chê em phiền nên cũng không dám liên lạc với anh…"
"Quả thật có chút phiền." Lăng Sấm lên tiếng ngắt lời anh ta.
Đoàn Bác Siêu: "..."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cuộc điện thoại này không phải do anh chủ động gọi ư!
Anh ta cầm điện thoại di động đi tới chỗ yên tĩnh hơn, gắng gượng nhếch miệng, muốn khiến giọng nói của mình nghe có vẻ mang theo nụ cười: "Cho nên đàn anh tìm em có chuyện gì thế?"
Lăng Sấm đột nhiên gọi điện thoại cho anh ta nhất định không phải là để tìm anh ta ôn chuyện.
Lăng Sấm nói: "Cậu biết tập đoàn Hồng Thái không?"
Đoàn Bác Siêu sửng sốt một chút rồi mở miệng nói: "Sao lại không biết được chứ? Từ khi đưa ra thị trường tới nay giá cổ phiếu vẫn luôn tăng trưởng, cao đến mức có phần bất hợp lý."
Lăng Sấm nghe anh ta nói như vậy liền biết bọn họ đã để mắt tới tập đoàn Hồng Thái rồi: "Có phải các cậu dự định bán khống* Hồng Thái không?"
*bán khống/short sale: hành động bán một loại chứng khoán mà nhà đầu tư không sở hữu với hi vọng nó sẽ giảm giá và nhà đầu tư có thể đóng giao dịch để kiếm lợi nhuận từ mức giá chênh lệch.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Đoàn Bác Siêu dừng một chút, không trả lời mà hỏi lại: "Đàn anh, sao anh đột nhiên lại hỏi về Hồng Thái? Chẳng lẽ bây giờ anh đang làm việc ở Hồng Thái ư?"
"Dĩ nhiên không phải." Lăng Sấm nói: "Bây giờ tôi đang bán cơm chiên ở chợ đêm Bắc Môn."
Đoàn Bác Siêu: "...?"
Cái này nghe ra còn kỳ lạ hơn so với chuyện làm việc ở tập đoàn Hồng Thái nữa!
"Anh đang đùa em phải không?"
"Tôi không có hứng thú này."
Đoàn Bác Siêu: "..."
Được thôi.
"Vậy thì có liên quan gì đến tập đoàn Hồng Thái ạ?"
Lăng Sấm nói: "Trần Bách Thái muốn đến thực hiện hạng mục này, nhưng tôi phát hiện giá cổ phiếu của bọn họ có vấn đề, hoài nghi bọn họ làm giả về tài chính."
Đoàn Bác Siêu đã hiểu ra. Anh ta suy tính một chút rồi hạ giọng nói với Lăng Sấm: "Quả thực em đã nhìn chằm chằm bọn họ hơn nửa năm rồi, đã đến thăm và điều tra không ít lần, Trần Bách Thái này còn có một cậu em trai, mở rất nhiều công ty ma ở nước ngoài, sau đó liều mạng mua cổ phiếu nhà mình, hiện nay số cổ phiếu mà bọn họ nắm giữ trong tay đã vượt qua 70% rồi, có thể thao túng giá cổ phiếu một cách dễ dàng."
"Thảo nào." Lăng Sấm lên tiếng, đây quả thật không phải là tỉ lệ nắm giữ cổ phiếu mà một công ty đã niêm yết thị trường nên có: "Chắc bây giờ cậu đã nắm giữ không ít chứng cứ làm giả tài chính của bọn họ rồi đúng không?"
"Đúng là có không ít..." Đoàn Bác Siêu nói đến đây lại bàn điều kiện với Lăng Sấm: "Nếu như anh muốn xem tài liệu trong tay em, cũng không phải là em không thể cho anh, có điều sau khi nghiên cứu báo cáo, anh có thể giúp em hoàn thiện nó được không ạ?"
"... Cậu gửi qua mail cho tôi đi."
"Được!" Đoàn Bác Siêu cúp điện thoại xong lập tức gửi email cho Lăng Sấm. Anh ta đã theo dõi con cá lớn tập đoàn Hồng Thái này lâu như vậy, cuối cùng đã đến thời điểm thu lưới rồi.
Ngày hôm sau Lăng Sấm không đến chợ đêm Bắc Môn mở quầy, Đoàn Bác Siêu gửi cho anh rất nhiều tài liệu, anh phải mất hai ngày, cuối cùng sửa ra bản chứng minh hơn ba mươi trang liệt kê hết toàn bộ chứng cứ làm giả tài chính của tập đoàn Hồng Thái ở trên đó.
Sau khi lấy được báo cáo, Đoàn Bác Siêu lập tức giao cho ông chủ của mình. Công ty ở phố Wall mà anh ta làm việc này chỉ có thể coi là một công ty nhỏ, nhưng bọn họ lại rất có tiếng tăm trong cơ cấu bán khống, nhất là sếp của họ, một người đàn ông trung niên tóc vàng hơi mập, tướng mạo nhìn qua luôn khiến người ta có một cảm giác thân thiết, mà lúc bán khống người khác thì mắt cũng không chớp lấy một cái.
"Báo cáo viết rất tường tận, không để lại khe hở nào, nhưng phong cách sắc bén này giống bút tích của Evans Lăng hơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!